Trần Lâm Hải Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Lâm Hải Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Nhân vật Đăm Săn trong đoạn trích sử thi hiện lên như một hình tượng anh hùng tiêu biểu của cộng đồng Tây Nguyên với sức mạnh phi thường, tinh thần kiên cường và tình cảm sâu sắc, thể hiện vẻ đẹp toàn diện của con người thời sử thi. Trước hết, sức mạnh và ý chí quyết đoán của chàng được bộc lộ rõ nét qua hành động quyết liệt đốn hạ cây thần – một biểu tượng thiêng liêng, gắn liền với sự sống và số phận của Hơ Nhị, Hơ Bhị. Dù cây thần có sức mạnh kì ảo, dù hai chị em ngăn cản, Đăm Săn vẫn kiên quyết thực hiện ý định, đồng thời điều khiển dân làng chặt cây theo hiệu lệnh của mình. Hình ảnh này không chỉ khẳng định sức mạnh thể chất và trí lực phi thường của nhân vật mà còn thể hiện khát vọng làm chủ thiên nhiên, ý thức tự lập, không chịu khuất phục trước những thế lực siêu nhiên hay số phận đã định sẵn. Tuy nhiên, sức mạnh và lòng dũng cảm của Đăm Săn không làm lu mờ phẩm chất nhân hậu và tình cảm sâu nặng của chàng. Khi Hơ Nhị, Hơ Bhị bị cây thần đổ xuống và chết, chàng đau đớn tột cùng, khóc thương thảm thiết, thể hiện tình yêu thương và sự gắn bó bền chặt với vợ. Không chỉ đau xót, Đăm Săn còn dám lên trời trực tiếp đối diện và bắt vạ ông Trời, đòi lại sự sống cho hai chị em. Hành động này cho thấy chàng không chỉ kiên cường trong chiến đấu mà còn kiên quyết trong tình cảm, biết đấu tranh đến cùng để bảo vệ hạnh phúc và công lý. Qua đó, nhân vật thể hiện một vẻ đẹp toàn diện: vừa phi thường, dũng mãnh, vừa giàu nhân tính và nghĩa tình.Hình tượng Đăm Săn còn thể hiện khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc và niềm tin vào sức mạnh con người của cộng đồng Tây Nguyên thời sử thi. Chàng là đại diện cho tinh thần quật cường, không cam chịu số phận, luôn chủ động vượt qua mọi thử thách, đồng thời cũng là biểu tượng của tình cảm gia đình và trách nhiệm với cộng đồng. Qua nhân vật, tác giả sử thi ca ngợi vẻ đẹp con người trong mối quan hệ hài hòa với thiên nhiên và thần linh, đồng thời nhấn mạnh tầm vóc kì vĩ nhưng vẫn gần gũi, giàu nhân văn của anh hùng dân gian. Nhân vật Đăm Săn vì vậy vừa là anh hùng dũng mãnh, vừa là con người đầy tình nghĩa, là hình mẫu lý tưởng về sức mạnh, trí tuệ và tình cảm trong sử thi Tây Nguyên.

Câu 2.

Có câu nói: “Đừng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, bởi vẻ đẹp thật sự nằm trong tâm hồn.” Quả thật, trong cuộc sống, nhiều người vẫn vô tình hay cố ý nhìn người khác qua quần áo, dáng vẻ, màu da hay cách trang điểm, mà quên rằng giá trị thực sự của mỗi con người nằm ở hành động, lời nói và nhân cách. Thói quen này không chỉ khiến chúng ta nhận định phiến diện về người khác mà còn ảnh hưởng đến mối quan hệ trong gia đình, bạn bè và xã hội. Chính vì vậy, việc từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là điều vô cùng cần thiết.

“Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài” là việc nhận xét, kết luận về con người chỉ dựa trên hình thức bên ngoài, như trang phục, cách ăn mặc, màu da, vóc dáng, khuôn mặt, hoặc các dấu hiệu hình thức khác, mà không quan tâm đến nhân cách, hành động, tài năng, tri thức hay phẩm chất bên trong của họ. Thói quen này thường dẫn đến định kiến, phiến diện và nhận định sai lầm, bởi vẻ bề ngoài không phản ánh đầy đủ con người thật của mỗi người.

Trong đời sống hàng ngày, thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài thể hiện rất rõ ràng. Ở trường học, nhiều học sinh thường so sánh nhau qua trang phục, giày dép hay điện thoại, coi những bạn mặc quần áo giản dị là “kém sang” hoặc “không hợp thời trang”, mặc dù năng lực và phẩm chất của các bạn ấy hoàn toàn không kém. Trong gia đình, một số bậc phụ huynh đôi khi dạy con tránh chơi với bạn này bạn kia chỉ vì “ăn mặc xấu” hay “vẻ ngoài không đẹp”, mà không hề quan tâm đến nhân cách, tính cách hay cách cư xử của bạn đó. Ở nơi làm việc, việc nhìn ứng viên qua ngoại hình mà bỏ qua trình độ, kinh nghiệm và kỹ năng là điều không hiếm gặp, khiến những người tài giỏi bị đánh giá phiến diện, còn doanh nghiệp mất đi nguồn nhân lực quý giá. Trên mạng xã hội, nhiều bình luận chê bai ngoại hình của người khác, từ vóc dáng, màu da, phong cách ăn mặc đến cách trang điểm, cho thấy việc đánh giá con người chỉ qua hình thức không những phổ biến mà còn gây tổn thương, lan truyền định kiến và làm giảm cơ hội hiểu biết, kết nối thực sự giữa con người với con người. Những dẫn chứng đời sống này cho thấy rõ việc nhìn người chỉ dựa vào vẻ bề ngoài vừa phiến diện vừa bất công, đồng thời nhấn mạnh sự cần thiết của việc thay đổi thói quen này, học cách đánh giá con người bằng nhân cách, hành động và tâm hồn.

Chúng ta nên từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài vì thói quen này vừa phiến diện, vừa gây hại cho cả người bị đánh giá lẫn chính bản thân mình. Thứ nhất, việc nhìn người chỉ qua hình thức bên ngoài không phản ánh đúng bản chất, tài năng hay phẩm chất thật của mỗi con người. Một người mặc giản dị, vóc dáng bình thường, khuôn mặt không nổi bật chưa chắc là kém tài năng hay thiếu đức hạnh, trong khi người có vẻ ngoài đẹp, ăn mặc sang trọng cũng chưa hẳn là người tốt hay đáng tin cậy. Nếu chúng ta cứ dựa vào bề ngoài để kết luận, sẽ dễ bỏ qua những giá trị thực sự, làm hạn chế cơ hội học hỏi, kết bạn và hợp tác. Thứ hai, thói quen này gây ra tổn thương về tâm lý và tình cảm. Khi bị chê bai, soi xét chỉ vì ngoại hình, người khác sẽ mất tự tin, cảm thấy bị coi thường, thậm chí dẫn đến xung đột, căng thẳng trong gia đình, trường học hay nơi làm việc. Thứ ba, việc từ bỏ thói quen này còn giúp chính chúng ta trưởng thành hơn trong cách nhìn người. Nhìn nhận con người bằng nhân cách, hành động và tâm hồn sẽ giúp ta công bằng, rộng lượng, phát triển nhân cách, biết tôn trọng và yêu thương người khác hơn. Cuối cùng, từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài cũng góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nơi mọi người được nhìn nhận công bằng, được đánh giá đúng năng lực và phẩm chất, chứ không chỉ bị ràng buộc bởi hình thức. Chính vì vậy, đây là một thói quen cần loại bỏ để vừa bảo vệ giá trị con người, vừa rèn luyện bản thân và góp phần cải thiện môi trường sống xung quanh.

Để từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, chúng ta cần thực hiện đồng thời nhiều giải pháp, từ nhận thức đến hành động cụ thể. Trước hết, mỗi người nên tự rèn luyện nhận thức và thái độ: hiểu rằng giá trị thật của con người nằm ở nhân cách, hành động, tri thức và lòng tốt, không phải ở vẻ bề ngoài. Khi gặp một người mới, thay vì đưa ra nhận xét vội vàng về trang phục hay vóc dáng, chúng ta nên quan sát hành động, cách nói chuyện, cách ứng xử của họ để đánh giá toàn diện. Thứ hai, cần tăng cường giáo dục và chia sẻ trong gia đình, nhà trường và cộng đồng. Ví dụ, cha mẹ nên dạy con cách trân trọng phẩm chất của người khác, khuyến khích trẻ kết bạn dựa trên tính cách, sự tử tế và năng lực, thay vì hình thức. Trong trường học, thầy cô có thể lồng ghép các hoạt động giáo dục về sự công bằng, tôn trọng sự khác biệt, giúp học sinh nhận ra rằng ngoại hình không phản ánh đầy đủ con người thật. Thứ ba, bản thân mỗi người cần thực hành và làm gương bằng hành động. Khi gặp bạn bè, đồng nghiệp hay người xung quanh, hãy chủ động nhìn nhận họ bằng thái độ công bằng, khen ngợi những phẩm chất tốt, năng lực và cử chỉ tử tế thay vì so sánh ngoại hình. Thực hành lâu dài sẽ dần hình thành thói quen văn minh và tích cực. Cuối cùng, việc hạn chế sự ảnh hưởng tiêu cực từ mạng xã hội cũng rất quan trọng. Hãy tránh việc bình luận hoặc chia sẻ những nhận xét phiến diện về ngoại hình, thay vào đó hãy truyền tải những thông điệp tích cực, đề cao phẩm chất và nhân cách. Khi các giải pháp này được thực hiện đồng bộ, chúng ta không chỉ giúp người thân từ bỏ thói quen nhìn người qua vẻ bề ngoài mà còn góp phần xây dựng một môi trường sống công bằng, văn minh và nhân ái.

Một số người có thể cho rằng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là cần thiết để nhanh chóng nhận định, lựa chọn bạn bè, đồng nghiệp hay đối tác, tránh lãng phí thời gian với những người “không phù hợp”. Họ còn lập luận rằng ngoại hình, trang phục hay cách ăn mặc phần nào phản ánh cá tính, gu thẩm mỹ, sự gọn gàng, nghiêm túc và khả năng tổ chức của con người, nên việc nhìn bề ngoài cũng có giá trị nhất định trong cuộc sống hiện đại.Tuy nhiên, quan điểm này thiếu cơ sở và dễ dẫn đến sai lầm. Vẻ bề ngoài chỉ là phần hình thức, không thể phản ánh toàn bộ phẩm chất, năng lực hay nhân cách của con người. Nhiều người có ngoại hình giản dị, ăn mặc đơn sơ nhưng lại là người thông minh, năng lực vượt trội, đầy lòng nhân ái; ngược lại, vẻ ngoài bóng bẩy, sang trọng chưa chắc đi kèm với tính cách tốt hoặc đạo đức vững vàng. Việc dựa quá nhiều vào hình thức dễ dẫn đến định kiến, đánh giá phiến diện và bỏ lỡ cơ hội kết bạn, hợp tác hoặc học hỏi từ những người có giá trị thực sự. Do đó, dù nhìn bề ngoài có thể giúp ấn tượng ban đầu, nhưng không thể coi đó là cơ sở chính để đánh giá con người, và chúng ta nên ưu tiên quan sát hành động, lời nói và nhân cách để đánh giá một cách toàn diện và công bằng.

Tóm lại, thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài không chỉ phiến diện, bất công mà còn gây tổn thương, hạn chế cơ hội hiểu biết và kết nối thực sự giữa con người với con người. Thay vì nhìn hình thức, chúng ta nên học cách nhìn người bằng hành động, lời nói, phẩm chất và nhân cách. Khi từ bỏ thói quen này, mỗi người sẽ trở nên rộng lượng, công bằng và trưởng thành hơn, đồng thời góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nơi mọi người được đánh giá đúng năng lực và giá trị thực sự. Vì vậy, việc thuyết phục người thân từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài không chỉ giúp cải thiện các mối quan hệ trong gia đình, bạn bè và xã hội mà còn rèn luyện nhân cách và lối sống tích cực cho chính bản thân. Hãy cùng nhau thực hành nhìn nhận con người một cách toàn diện, để mỗi mối quan hệ trở nên chân thành, công bằng và đầy yêu thương.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là: Tự sự

Câu 2. Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, Hơ Nhị – Hơ Bhị lại chết vì :

- Cây thần là cội nguồn sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị

- Khi cây bị chặt đổ, sự sống của họ cũng bị tước mất, nên họ bị cây quật và chết theo.
Câu 3.

- Chi tiết kì ảo

+ Cây thần khổng lồ “gốc trong suối, thân trong thung, đủ chọc đến trời”, chạy theo Hơ Nhị – Hơ Bhị đi khắp các vùng.

+ Hai chị em chết rồi vẫn có thể được ông Trời cho sống lại.

- Tác dụng:

+ Thể hiện yếu tố hoang đường của sử thi, làm câu chuyện hấp dẫn, kịch tính.

+ Thể hiện quan niệm vũ trụ quan: cây thần, thần linh chi phối đời sống con người.

+ Ca ngợi sức mạnh phi thường và tầm vóc lớn lao của nhân vật anh hùng, thế giới sử thi rộng lớn, kì vĩ.

Câu 4.

- Tóm tắt sự kiện chính:

  1. Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết chặt cây thần.
  2. Hơ Nhị – Hơ Bhị ngăn cản nhưng Đăm Săn vẫn ra lệnh chặt.
  3. Cây đổ, hai chị em bỏ chạy nhưng vẫn bị cây quật chết khi về tới làng.
  4. Đăm Săn đau đớn, khóc thương và quyết lên trời bắt vạ ông Trời.
  5. Ông Trời chỉ cho cách cứu, cuối cùng Hơ Nhị – Hơ Bhị sống lại.

- Nhận xét về cốt truyện:

+ Cốt truyện giàu kịch tính, có diễn biến cao trào – thảm kịch – giải quyết rõ ràng.

+ Mang đậm màu sắc sử thi: hoành tráng, kì vĩ, giàu yếu tố thần kì.

+ Thể hiện mối quan hệ giữa con người – thiên nhiên – thần linh.

Câu 5. Nhân vật Đăm Săn và con người thời đó

Hành động đốn hạ cây thần và lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy:

  • Đăm Săn quyết đoán, gan dạ, dám đối đầu với thần linh.
  • Có trách nhiệm, giàu tình cảm, yêu thương vợ.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, không cam chịu số phận.

Qua đó thể hiện:

  • Con người thời sử thi tin vào thần linh nhưng không hoàn toàn phụ thuộc, họ khát vọng chế ngự tự nhiên, bảo vệ hạnh phúc của mình.
  • Ca ngợi tầm vóc lớn lao của người anh hùng, đại diện sức mạnh cộng đồng.