Nguyễn Thị Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn trích sử thi Đăm Săn, nhân vật Đăm Săn hiện lên với tầm vóc lớn lao của một người anh hùng sử thi tiêu biểu cho khát vọng và sức mạnh của con người thời cổ đại. Trước hết, Đăm Săn là người dũng cảm, quyết liệt, không khuất phục trước thần linh và thiên nhiên. Chàng bất chấp lời can ngăn của Hơ Nhị, Hơ Bhị và cả sự nguy hiểm để quyết đốn hạ cây thần – biểu tượng cho quyền lực siêu nhiên. Hành động ấy cho thấy Đăm Săn mang khát vọng chinh phục, muốn khẳng định sức mạnh của con người trước các thế lực huyền bí. Không chỉ vậy, khi vợ chết, Đăm Săn không cam chịu đau khổ mà lên tận trời để bắt vạ ông Trời, dám đối thoại, chất vấn và đòi công bằng. Đây là chi tiết thể hiện rõ tinh thần đề cao con người trong sử thi. Bên cạnh sự mạnh mẽ, Đăm Săn còn là người giàu tình cảm, yêu thương vợ sâu sắc. Chàng khóc thương vợ thâu đêm suốt sáng, đau đớn và sẵn sàng làm mọi cách để cứu sống họ. Nhân vật Đăm Săn vì thế vừa mang vẻ đẹp anh hùng, vừa mang chiều sâu cảm xúc. Qua hình tượng Đăm Săn, sử thi ca ngợi con người với sức mạnh, lòng dũng cảm và khát vọng vượt lên số phận, làm chủ cuộc sống.
Trong cuộc sống, không khó để bắt gặp những ánh nhìn và nhận xét dành cho người khác chỉ dựa trên vẻ bề ngoài. Một người ăn mặc giản dị dễ bị cho là nghèo khó, kém cỏi; một người có ngoại hình khác biệt dễ bị đánh giá là “không bình thường”. Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài đã trở thành thói quen của không ít người, kể cả những người thân yêu quanh ta. Tuy nhiên, đây là một thói quen sai lầm và cần được từ bỏ.
Trước hết, vẻ bề ngoài không phản ánh đúng giá trị thực sự của con người. Ngoại hình, cách ăn mặc hay phong thái bên ngoài chịu ảnh hưởng rất lớn từ hoàn cảnh sống, điều kiện kinh tế và đặc điểm tự nhiên. Trong khi đó, nhân cách, đạo đức, trí tuệ và cách sống mới là những yếu tố làm nên giá trị của mỗi người. Có những người ăn mặc giản dị nhưng sống chân thành, nhân hậu và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ngược lại, cũng có người có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng sống ích kỉ, thiếu trách nhiệm. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài để đánh giá, chúng ta rất dễ rơi vào cái nhìn phiến diện, sai lệch và thiếu công bằng.
Không những vậy, thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài còn gây tổn thương cho người bị đánh giá. Những lời nhận xét vô tình hoặc định kiến có thể khiến người khác cảm thấy tự ti, buồn tủi, thậm chí đánh mất niềm tin vào bản thân. Đặc biệt, trong gia đình và các mối quan hệ thân thiết, sự phán xét ấy dễ tạo ra khoảng cách, làm giảm sự thấu hiểu và gắn bó giữa con người với nhau. Một lời nhận xét không đúng có thể để lại nỗi buồn rất lâu trong lòng người khác.
Hơn nữa, xã hội hiện đại là một xã hội đa dạng, nơi mỗi người có quyền lựa chọn phong cách sống và cách thể hiện bản thân. Không ai giống ai về ngoại hình, hoàn cảnh hay sở thích. Việc đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài đi ngược lại tinh thần tôn trọng sự khác biệt và bình đẳng giữa con người. Khi biết nhìn nhận người khác bằng sự cảm thông và lắng nghe, chúng ta sẽ hiểu họ nhiều hơn, từ đó xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp và bền vững.
Đối với người thân trong gia đình, việc thay đổi thói quen này lại càng cần thiết. Gia đình là nơi yêu thương, chia sẻ và bao dung. Thay vì vội vàng đánh giá, hãy dành thời gian quan sát hành động, cách sống và tấm lòng của người khác. Khi biết nhìn người bằng trái tim và sự tôn trọng, mỗi người sẽ trở nên nhẹ nhàng, nhân ái hơn trong cách cư xử.
Tóm lại, đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là một thói quen không đúng đắn, dễ gây tổn thương và làm sai lệch các mối quan hệ. Từ bỏ thói quen ấy sẽ giúp con người sống công bằng, nhân văn và yêu thương nhau hơn. Bởi lẽ, giá trị thật sự của một con người không nằm ở hình thức bên ngoài mà nằm ở nhân cách, hành động và cách họ đối xử với mọi người xung quanh.
Dưới đây là đáp án rút gọn – đúng trọng tâm – phù hợp thang điểm 4 (dạng bài kiểm tra trên lớp):
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 2.
Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị chết vì cây thần gắn liền với nguồn gốc và sự sống của họ; khi cây bị chặt, sự sống của hai chị em cũng bị tiêu diệt.
Câu 3.
Chi tiết kì ảo: Cây thần ngã theo hướng Hơ Nhị, Hơ Bhị chạy và khi cây đổ thì hai chị em chết, sau đó được ông Trời cho sống lại.
Tác dụng:
- Tạo màu sắc thần thoại, tăng tính hấp dẫn cho câu chuyện.
- Thể hiện niềm tin của con người xưa vào thần linh, thế lực siêu nhiên.
- Làm nổi bật tầm vóc phi thường của nhân vật Đăm Săn.
Câu 4.
Tóm tắt:
Đăm Săn chặt cây thần dù bị Hơ Nhị, Hơ Bhị ngăn cản. Cây đổ làm hai chị em chết. Đăm Săn đau khổ lên trời bắt vạ ông Trời và cuối cùng hai chị em được cứu sống.
Nhận xét:
Cốt truyện đơn giản, giàu yếu tố kì ảo, xoay quanh nhân vật trung tâm Đăm Săn, mang đậm đặc trưng sử thi.
Câu 5.
Hành động đốn hạ cây thần và bắt vạ ông Trời cho thấy Đăm Săn là người dũng cảm, quyết liệt, không khuất phục thần linh, giàu tình cảm.
→ Thể hiện khát vọng của con người thời xưa muốn khẳng định sức mạnh, làm chủ thiên nhiên và số phận.
Dưới đây là đáp án rút gọn – đúng trọng tâm – phù hợp thang điểm 4 (dạng bài kiểm tra trên lớp):
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 2.
Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị chết vì cây thần gắn liền với nguồn gốc và sự sống của họ; khi cây bị chặt, sự sống của hai chị em cũng bị tiêu diệt.
Câu 3.
Chi tiết kì ảo: Cây thần ngã theo hướng Hơ Nhị, Hơ Bhị chạy và khi cây đổ thì hai chị em chết, sau đó được ông Trời cho sống lại.
Tác dụng:
- Tạo màu sắc thần thoại, tăng tính hấp dẫn cho câu chuyện.
- Thể hiện niềm tin của con người xưa vào thần linh, thế lực siêu nhiên.
- Làm nổi bật tầm vóc phi thường của nhân vật Đăm Săn.
Câu 4.
Tóm tắt:
Đăm Săn chặt cây thần dù bị Hơ Nhị, Hơ Bhị ngăn cản. Cây đổ làm hai chị em chết. Đăm Săn đau khổ lên trời bắt vạ ông Trời và cuối cùng hai chị em được cứu sống.
Nhận xét:
Cốt truyện đơn giản, giàu yếu tố kì ảo, xoay quanh nhân vật trung tâm Đăm Săn, mang đậm đặc trưng sử thi.
Câu 5.
Hành động đốn hạ cây thần và bắt vạ ông Trời cho thấy Đăm Săn là người dũng cảm, quyết liệt, không khuất phục thần linh, giàu tình cảm.
→ Thể hiện khát vọng của con người thời xưa muốn khẳng định sức mạnh, làm chủ thiên nhiên và số phận.