Nguyễn Hải Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hải Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Sử thi Đăm Săn là một kiệt tác tiêu biểu của văn học dân gian Tây Nguyên, phản ánh sinh động đời sống tinh thần, khát vọng chinh phục và lý tưởng anh hùng của cộng đồng người Ê-đê. Trung tâm của tác phẩm là hình tượng Đăm Săn – một tù trưởng dũng mãnh, giàu uy quyền, mang vẻ đẹp lớn lao của người anh hùng sử thi. Trong đoạn trích, Đăm Săn hiện lên trước hết với tư thế quyết đoán, mạnh mẽ khi dẫn tôi tớ vào rừng chặt cây thần, bất chấp những lời cảnh báo về sự linh thiêng và hiểm họa. Những mệnh lệnh dồn dập, các hình ảnh so sánh phóng đại như “vung tay búa tay rìu như chớp giật” đã khắc họa khí thế hào hùng, sức mạnh phi thường và tinh thần chinh phục thiên nhiên của chàng. Tuy nhiên, phía sau vẻ đẹp anh hùng ấy là bi kịch do sự cứng cỏi, chủ quan và thái độ thách thức thần linh gây nên. Trước lời van xin của Hơ Nhị, Hơ Bhị, Đăm Săn vẫn không dừng tay, để rồi dẫn đến cái chết thương tâm của hai người vợ. Khi bi kịch xảy ra, Đăm Săn hiện lên với một khía cạnh rất người: đau đớn, tuyệt vọng, vừa chạy vừa khóc, ôm thi thể vợ mà than khóc thâu đêm suốt sáng. Đặc biệt, việc chàng dám lên trời chất vấn ông Trời thể hiện tình yêu sâu nặng, ý thức cá nhân mạnh mẽ và khát vọng chống lại số phận. Qua nhân vật Đăm Săn, sử thi vừa ngợi ca vẻ đẹp anh hùng, vừa gửi gắm bài học sâu sắc về giới hạn của con người trước thần linh và quy luật cuộc sống.

câu 2

Trong cuộc sống hiện đại, con người thường có xu hướng đưa ra nhận xét nhanh chóng về người khác chỉ qua vẻ bề ngoài. Cách ăn mặc, dáng vẻ hay điều kiện vật chất đôi khi trở thành “thước đo” để đánh giá giá trị một con người. Tuy nhiên, thói quen ấy không chỉ phiến diện mà còn gây ra nhiều hệ lụy đáng buồn. Vì vậy, em viết bài văn này nhằm thuyết phục người thân của mình từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, để có cái nhìn công bằng và nhân văn hơn.

Trước hết, cần hiểu rằng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là việc nhìn nhận, phán xét một con người chỉ dựa vào ngoại hình, cách ăn mặc hoặc xuất thân mà chưa tìm hiểu sâu về tính cách, năng lực hay phẩm chất bên trong. Đây là một cách nhìn nông cạn bởi vẻ ngoài chỉ là lớp vỏ nhất thời, có thể thay đổi theo hoàn cảnh, trong khi giá trị thật sự của con người nằm ở nhân cách, suy nghĩ và hành động.

Thói quen này gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Đối với người bị đánh giá, họ dễ cảm thấy tự ti, tổn thương và bị xem nhẹ, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn hoặc ngoại hình không nổi bật. Những ánh nhìn soi xét hay lời nhận xét thiếu suy nghĩ có thể trở thành vết thương tinh thần kéo dài. Về phía người đánh giá, thói quen này khiến họ trở nên bảo thủ, hẹp hòi, đánh mất cơ hội xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và học hỏi từ người khác. Xa hơn, nếu ai cũng nhìn nhau bằng định kiến bề ngoài, xã hội sẽ trở nên lạnh lùng, thiếu sự cảm thông và thấu hiểu.

Có thể người thân của em sẽ phản biện rằng: “Nhìn vẻ bề ngoài cũng phần nào nói lên con người, ăn mặc xuề xòa thì chắc là thiếu ý thức, bề ngoài chỉn chu thì mới đáng tin.” Tuy nhiên, suy nghĩ ấy chưa thật sự thuyết phục. Thực tế cho thấy, nhiều người ăn mặc giản dị nhưng sống tử tế, chăm chỉ và có trách nhiệm. Ngược lại, không ít người có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại sống giả tạo, ích kỉ. Vẻ ngoài có thể tạo ấn tượng ban đầu, nhưng không thể là căn cứ để đánh giá toàn diện một con người. Tin tưởng mù quáng vào hình thức bên ngoài dễ dẫn đến những nhận định sai lầm.

Để từ bỏ thói quen này, mỗi người cần học cách chậm lại trong việc đánh giá người khác. Thay vì nhìn vào ngoại hình, hãy quan sát cách họ cư xử, lắng nghe suy nghĩ và cảm nhận tấm lòng của họ qua hành động. Đồng thời, mỗi chúng ta cũng nên rèn luyện sự cảm thông, đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu rằng ai cũng có những khó khăn riêng. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, con người sẽ trở nên bao dung và trưởng thành hơn.

Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là một thói quen cần được thay đổi để cuộc sống trở nên tốt đẹp và nhân văn hơn. Em mong người thân của mình sẽ học cách nhìn con người bằng sự thấu hiểu và tôn trọng, bởi giá trị thật sự không nằm ở hình thức bên ngoài mà được thể hiện qua nhân cách và cách sống. Khi bỏ đi những định kiến, chúng ta sẽ nhận lại được sự yêu thương, tin tưởng và những mối quan hệ bền vững trong cuộc đời.

câu 1

Sử thi Đăm Săn là một kiệt tác tiêu biểu của văn học dân gian Tây Nguyên, phản ánh sinh động đời sống tinh thần, khát vọng chinh phục và lý tưởng anh hùng của cộng đồng người Ê-đê. Trung tâm của tác phẩm là hình tượng Đăm Săn – một tù trưởng dũng mãnh, giàu uy quyền, mang vẻ đẹp lớn lao của người anh hùng sử thi. Trong đoạn trích, Đăm Săn hiện lên trước hết với tư thế quyết đoán, mạnh mẽ khi dẫn tôi tớ vào rừng chặt cây thần, bất chấp những lời cảnh báo về sự linh thiêng và hiểm họa. Những mệnh lệnh dồn dập, các hình ảnh so sánh phóng đại như “vung tay búa tay rìu như chớp giật” đã khắc họa khí thế hào hùng, sức mạnh phi thường và tinh thần chinh phục thiên nhiên của chàng. Tuy nhiên, phía sau vẻ đẹp anh hùng ấy là bi kịch do sự cứng cỏi, chủ quan và thái độ thách thức thần linh gây nên. Trước lời van xin của Hơ Nhị, Hơ Bhị, Đăm Săn vẫn không dừng tay, để rồi dẫn đến cái chết thương tâm của hai người vợ. Khi bi kịch xảy ra, Đăm Săn hiện lên với một khía cạnh rất người: đau đớn, tuyệt vọng, vừa chạy vừa khóc, ôm thi thể vợ mà than khóc thâu đêm suốt sáng. Đặc biệt, việc chàng dám lên trời chất vấn ông Trời thể hiện tình yêu sâu nặng, ý thức cá nhân mạnh mẽ và khát vọng chống lại số phận. Qua nhân vật Đăm Săn, sử thi vừa ngợi ca vẻ đẹp anh hùng, vừa gửi gắm bài học sâu sắc về giới hạn của con người trước thần linh và quy luật cuộc sống.

câu 2

Trong cuộc sống hiện đại, con người thường có xu hướng đưa ra nhận xét nhanh chóng về người khác chỉ qua vẻ bề ngoài. Cách ăn mặc, dáng vẻ hay điều kiện vật chất đôi khi trở thành “thước đo” để đánh giá giá trị một con người. Tuy nhiên, thói quen ấy không chỉ phiến diện mà còn gây ra nhiều hệ lụy đáng buồn. Vì vậy, em viết bài văn này nhằm thuyết phục người thân của mình từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, để có cái nhìn công bằng và nhân văn hơn.

Trước hết, cần hiểu rằng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là việc nhìn nhận, phán xét một con người chỉ dựa vào ngoại hình, cách ăn mặc hoặc xuất thân mà chưa tìm hiểu sâu về tính cách, năng lực hay phẩm chất bên trong. Đây là một cách nhìn nông cạn bởi vẻ ngoài chỉ là lớp vỏ nhất thời, có thể thay đổi theo hoàn cảnh, trong khi giá trị thật sự của con người nằm ở nhân cách, suy nghĩ và hành động.

Thói quen này gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Đối với người bị đánh giá, họ dễ cảm thấy tự ti, tổn thương và bị xem nhẹ, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn hoặc ngoại hình không nổi bật. Những ánh nhìn soi xét hay lời nhận xét thiếu suy nghĩ có thể trở thành vết thương tinh thần kéo dài. Về phía người đánh giá, thói quen này khiến họ trở nên bảo thủ, hẹp hòi, đánh mất cơ hội xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và học hỏi từ người khác. Xa hơn, nếu ai cũng nhìn nhau bằng định kiến bề ngoài, xã hội sẽ trở nên lạnh lùng, thiếu sự cảm thông và thấu hiểu.

Có thể người thân của em sẽ phản biện rằng: “Nhìn vẻ bề ngoài cũng phần nào nói lên con người, ăn mặc xuề xòa thì chắc là thiếu ý thức, bề ngoài chỉn chu thì mới đáng tin.” Tuy nhiên, suy nghĩ ấy chưa thật sự thuyết phục. Thực tế cho thấy, nhiều người ăn mặc giản dị nhưng sống tử tế, chăm chỉ và có trách nhiệm. Ngược lại, không ít người có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại sống giả tạo, ích kỉ. Vẻ ngoài có thể tạo ấn tượng ban đầu, nhưng không thể là căn cứ để đánh giá toàn diện một con người. Tin tưởng mù quáng vào hình thức bên ngoài dễ dẫn đến những nhận định sai lầm.

Để từ bỏ thói quen này, mỗi người cần học cách chậm lại trong việc đánh giá người khác. Thay vì nhìn vào ngoại hình, hãy quan sát cách họ cư xử, lắng nghe suy nghĩ và cảm nhận tấm lòng của họ qua hành động. Đồng thời, mỗi chúng ta cũng nên rèn luyện sự cảm thông, đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu rằng ai cũng có những khó khăn riêng. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, con người sẽ trở nên bao dung và trưởng thành hơn.

Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là một thói quen cần được thay đổi để cuộc sống trở nên tốt đẹp và nhân văn hơn. Em mong người thân của mình sẽ học cách nhìn con người bằng sự thấu hiểu và tôn trọng, bởi giá trị thật sự không nằm ở hình thức bên ngoài mà được thể hiện qua nhân cách và cách sống. Khi bỏ đi những định kiến, chúng ta sẽ nhận lại được sự yêu thương, tin tưởng và những mối quan hệ bền vững trong cuộc đời.