Hoàng Minh Hằng
Giới thiệu về bản thân
C1
Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, tính sáng tạo có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo là khả năng nghĩ ra những ý tưởng mới, cách làm mới để giải quyết vấn đề hiệu quả hơn. Đây không chỉ là yếu tố giúp con người phát triển bản thân mà còn góp phần thúc đẩy xã hội tiến bộ.
Đối với người trẻ, sáng tạo giúp chúng ta học tập và làm việc hiệu quả hơn. Khi biết tư duy đổi mới, con người sẽ không rập khuôn, máy móc mà luôn tìm tòi, khám phá những điều mới mẻ. Nhờ có sáng tạo, nhiều bạn trẻ đã tạo ra các ứng dụng hữu ích, đạt thành tích cao trong học tập hay khởi nghiệp thành công từ những ý tưởng độc đáo. Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, nếu thiếu sáng tạo, con người sẽ dễ bị tụt hậu và khó thích nghi với cuộc sống hiện đại.
Không chỉ vậy, sáng tạo còn giúp người trẻ khẳng định giá trị của bản thân. Một người có tư duy sáng tạo thường tự tin, năng động và dám thử thách chính mình. Tuy nhiên, sáng tạo cần đi cùng với sự chăm chỉ, kiến thức và tinh thần học hỏi để mang lại những giá trị tích cực cho cộng đồng.
Là học sinh, em cần rèn luyện tính sáng tạo bằng cách chủ động học tập, không ngại đặt câu hỏi, dám nghĩ khác và luôn cố gắng khám phá những điều mới. Có như vậy, thế hệ trẻ mới có thể góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển hơn.
Vì vậy, tính sáng tạo có vai trò vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ trong thời đại ngày nay. Sáng tạo không chỉ giúp con người phát triển bản thân, thích nghi với cuộc sống hiện đại mà còn góp phần xây dựng xã hội ngày càng tiến bộ. Vì vậy, mỗi người trẻ cần không ngừng học tập, rèn luyện tư duy và phát huy khả năng sáng tạo để trở thành những công dân có ích cho đất nước.
C2:
Nếu có ai hỏi về mảnh đất phương Nam qua văn chương, người ta thường nhớ ngay đến những cánh đồng bất tận, những dòng sông đỏ nặng phù sa và đặc biệt là những tâm hồn con người hào sảng, chân chất dưới ngòi bút của Nguyễn Ngọc Tư. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hình ảnh nhân vật Phi và ông già Sáu Đèo, nữ sĩ đất mũi Cà Mau đã khắc họa thành công bức chân dung của con người Nam Bộ: dù cuộc đời có dập vùi, phiêu bạt, họ vẫn sống với nhau bằng cái tình nồng hậu và lòng thủy chung sắt son.
Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là đại diện cho thế hệ trẻ miền Tây đầy nghị lực và giàu lòng nhân ái. Phi có một hoàn cảnh khá đặc biệt và buồn thương: sinh ra không biết mặt cha, mẹ đi bước nữa, anh lớn lên trong sự dạy bảo của bà ngoại. Cuộc đời Phi sớm nếm trải những đắng cay khi gặp lại người cha ruột nhưng chỉ nhận được cái nhìn "lạnh lẽo, chua chát, lại như giễu cợt". Thế nhưng, thay vì gục ngã hay trở nên hằn học với đời, Phi lại chọn cách sống bao dung. Anh tự lập, vừa học vừa làm, và hơn hết là mở lòng mình với những mảnh đời khốn khó xung quanh.
Lòng nhân hậu của Phi thể hiện rõ nhất qua cách anh đối đãi với ông già Sáu Đèo – một người hàng xóm xa lạ mới dọn đến. Giữa "biển người" mênh mông và cuộc sống mưu sinh hối hả, Phi không ngần ngại đón nhận ông lão nghèo khổ vào chung vách với mình. Anh sẵn sàng lắng nghe những câu chuyện "lẩm cẩm" về quá khứ của ông, chăm sóc con bìm bịp – người bạn duy nhất của ông lão – khi ông đi xa. Sự tử tế của Phi không màu mè, nó giản dị như bát nước mưa, như tính cách của người dân vùng sông nước: cứ thấy người hoạn nạn là giúp, chẳng tính toán thiệt hơn.
Đối lập với vẻ trẻ trung của Phi là hình ảnh ông già Sáu Đèo – một chứng nhân cho sự thủy chung đến mức cực đoan của người đàn ông Nam Bộ. Cả cuộc đời ông già Sáu là một chuyến phiêu bạt không ngừng nghỉ: "gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận". Ông đi không phải để tìm vùng đất hứa, mà đi để tìm lại người vợ đã vì sự nóng nảy của mình mà bỏ đi. Hành trình của ông là hành trình chuộc lỗi. Chi tiết ông mếu máo chỉ về phía tim khi nói về vợ: "Cổ đi rồi. Sống khổ quá nên cổ bỏ qua" đã chạm đến trái tim người đọc.
Người đàn ông ấy có thể nhậu xỉn, có thể nóng nảy gây ra sai lầm, nhưng cái "tình" của ông dành cho vợ lại sâu nặng như lòng biển. Ông dành cả phần đời còn lại chỉ để thực hiện một mong muốn duy nhất: "Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ". Hình ảnh ông già Sáu Đèo cuối cùng lại ra đi để tiếp tục tìm kiếm, gửi gắm con bìm bịp cho Phi, cho thấy một niềm tin mãnh liệt vào sự tử tế giữa con người với con người. Ông tin Phi vì ông thấy ở chàng trai trẻ ấy cái gốc gác thiện lương của con người xứ sở.
Bằng ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, cách dẫn truyện tự nhiên và giàu cảm xúc, Nguyễn Ngọc Tư đã cho ta thấy một góc nhìn đầy nhân văn về con người nơi đây. Phi và ông già Sáu Đèo, một người trẻ - một người già, tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng đều gặp nhau ở sự lương thiện. Họ là những điểm sáng ấm áp giữa cái "mênh mông" lạnh lẽo của dòng đời. Qua đó, tác giả khẳng định: dù cuộc sống có đổi thay, dù người ta có phải rời bỏ xứ sở để mưu sinh, thì cái "chất" Nam Bộ – trọng nghĩa khinh tài, thủy chung, nhân hậu – sẽ luôn là sợi dây bền chặt kết nối những mảnh đời lại với nhau.
Tóm lại, nhân vật Phi và ông già Sáu Đèo đã để lại trong lòng độc giả những ấn tượng sâu sắc về tình người. Đọc Biển người mênh mông, ta thêm yêu mảnh đất phương Nam và thêm tin vào những giá trị tốt đẹp của con người. Đó chính là sức mạnh của văn chương Nguyễn Ngọc Tư – dùng những câu chuyện giản dị để kể về những tâm hồn vĩ đại.
C1: văn bản thông tin
Câu 2 :
Hình ảnh: cây bẹo
Chi tiết:
.Cách rao bán bằng âm thanh: Sử dụng tiếng kèn bấm bằng tay hoặc kèn đạp bằng chân (kèn cóc) với âm thanh lạ tai.
• Cách rao bằng lời: Những câu rao ngọt ngào, lảnh lót của các cô gái bán đồ ăn thức uống ("Ai ăn chè đậu đen, nước dừa đường cát hôn...?").
• Sử dụng ký hiệu đặc biệt: Treo tấm lá lợp nhà trên "cây bẹo" để rao bán chính chiếc ghe đó.
Câu 3
Chỉ ra các địa điểm:chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang), chợ nổi Cái Răng,Phong Điền (Cần Thơ), chợ nổi Ngã Bảy (Phụng Hiệp - Hậu Giang), chợ nối Ngã Năm (Thạnh Trị—Sóc Trang), chợ nối Sông Trẹm (Thới Bình - Cà Mau), sông Vĩnh Thuận (Miệt Thứ - Cà Mau),...
Tác dụng :• Tăng tính xác thực: Giúp người đọc xác định được những khu chợ này có thật trong đời sống (Cái Bè, Cái Răng, Ngã Bảy...).
• Cung cấp thông tin cụ thể: Giới thiệu sự phong phú, rộng khắp của mạng lưới chợ nổi tại các tỉnh miền Tây (Tiền Giang, Cần Thơ, Hậu Giang, Sóc Trăng, Cà Mau).
• Thể hiện niềm tự hào: Khẳng định giá trị văn hóa vùng miền và tạo sự tin cậy cho người đọc về một nét đẹp di sản của vùng sông nước Cửu Long.
Câu4:
Phương tiện phi ngôn ngữ ở đây chính là hình ảnh "cây bẹo" và âm thanh của các loại kèn. Tác dụng cụ thể:
• Khắc phục rào cản không gian: Giữa sông nước mênh mông và tiếng sóng, "cây bẹo" giúp khách hàng nhận diện mặt hàng từ xa mà không cần nghe tiếng rao.
• Tạo nét độc đáo, riêng biệt: Trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng của miền Tây, không lẫn với các hình thức mua bán ở vùng miền khác.
• Tăng hiệu quả thu hút: Kết hợp cả thị giác (cây bẹo) và thính giác (tiếng kèn) để gây chú ý với khách hàng một cách tự nhiên và sinh động
Câu5 s
Suy nghĩ của e về vai trò của chợ nổi đối với đời sống người dân miền Tây là:
Về kinh tế: Là nơi giao thương, tiêu thụ nông sản chủ yếu, giúp người dân ổn định sinh kế gắn liền với ghe xuồng và sông nước.
• Về văn hóa: Là "linh hồn" của miền Tây, nơi lưu giữ những nét sinh hoạt cộng đồng, cách giao tiếp hào sảng, bình dị và chân chất của con người nơi đây.
• Về du lịch: Là điểm đến hấp dẫn, góp phần quảng bá hình ảnh con người và thiên nhiên Việt Nam đến với bạn bè quốc tế.
• Kết luận: Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán mà còn là một phần di sản văn hóa không thể thiếu, định danh bản sắc cho vùng đất chín rồng.