Lê Xuân Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Xuân Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

c1: Văn bản thông tin

c2:

phương tiện: Người dân họp chợ bằng xuồng (xuồng ba lá, xuồng năm lá, ghe tam bản), ngày nay có thêm tắc ráng, ghe máy. Các phương tiện len lỏi khéo léo giữa hàng trăm chiếc ghe thuyền mà hiếm khi va quệt.

cách rao hàng: Sử dụng "cây bẹo" là một cây sào tre dài cắm đứng trên ghe, treo các loại hàng hóa (trái cây, rau củ) lên cao để khách nhìn thấy từ xa.

  • hình thức động đáo: * Treo lá lợp nhà để rao bán chính chiếc ghe đó.
    • Sử dụng âm thanh lạ tai của các loại kèn (kèn bấm bằng tay, kèn đạp bằng chân).
    • Tiếng rao mời mọc, lảnh lót, thiết tha của các cô gái bán đồ ăn thức uống (chè đậu đen, bánh bò...).
  • câu 3:
  • Tăng tính xác thực: Việc liệt kê các địa danh cụ thể (Cái Bè, Cái Răng, Phong Điền, Ngã Bảy, Ngã Năm, Sông Trệm...) giúp người đọc tin tưởng vào những thông tin được cung cấp.
  • Mở rộng phạm vi không gian: Cho thấy sự phổ biến và quy mô rộng lớn của hình thức chợ nổi khắp các tỉnh miền Tây.
  • Cung cấp tri thức: Giúp người đọc biết thêm về các điểm du lịch, văn hóa nổi tiếng của vùng sông nước Cửu Long.
  • c4:
  • Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ ở đây chính là hình ảnh minh họa (Chợ nổi Ngã Bảy - Hậu Giang) và hình ảnh "cây bẹo":
  • Hình ảnh minh họa: Giúp người đọc hình dung một cách trực quan, sinh động về sự sầm uất, đông đúc của chợ nổi mà ngôn từ đôi khi khó diễn tả hết.
  • Cây bẹo: Đây là một phương thức giao tiếp phi ngôn ngữ đặc trưng. Tác dụng của nó là giúp truyền tải thông tin về mặt hàng cần bán một cách nhanh chóng, hiệu quả trong không gian sông nước rộng lớn, ồn ào mà không cần phải dùng lời rao.
  • c5:
  • Về kinh tế: Là nơi tiêu thụ nông sản, hàng hóa thiết yếu, tạo công ăn việc làm và nguồn thu nhập chính cho hàng ngàn hộ gia đình vùng sông nước.
  • Về văn hóa - tinh thần: Là biểu tượng văn hóa đặc sắc, lưu giữ những nét sinh hoạt cộng đồng độc đáo của người dân Nam Bộ. Nó thể hiện sự thích nghi tuyệt vời của con người với môi trường tự nhiên (văn hóa sông nước).
  • Về du lịch: Là "thương hiệu" đặc biệt thu hút khách du lịch trong và ngoài nước, góp phần quảng bá hình ảnh con người Việt Nam hiền hòa, mến khách.

a,

  • Câu 1 nói về thói quen dùng điện thoại thay vì đọc sách (Thói quen xấu).
  • Câu 2 nói về sự mơ hồ về ích lợi của sách (Nguyên nhân/Nhận thức).
  • Câu 3 đột ngột quay lại khẳng định họ vứt bỏ thói quen đọc sách (Lặp lại ý của Câu 1, nhưng dùng từ "vứt bỏ" thay vì "thay vì cầm sách").
  • Câu 4 lại chuyển ý, nói về tính tiện lợi và hạn chế của "Nó" (ám chỉ điện thoại).

b,

  • Lỗi liên kết qua đại từ thay thế:
    • Cụm từ "Nó" ở đầu Câu 4 (" tuy rất tiện lợi...") được dùng để thay thế cho "chiếc điện thoại thông minh" đã xuất hiện ở Câu 1.
    • Tuy nhiên, việc này gây khó hiểu vì Câu 2Câu 3 ngay trước đó đang tập trung nói về sáchthói quen đọc sách. Người đọc dễ lầm tưởng "Nó" đang ám chỉ thói quen đọc sách hoặc sách, làm đứt gãy mạch thông tin.
  • Thiếu các phép liên kết lô-gíc: Đoạn văn hầu như không có các quan hệ từ (như Bởi vì, Do đó, Tuy nhiên) để thể hiện rõ mối quan hệ nhân-quả hoặc đối lập giữa các câu, khiến các ý cứ đứng cạnh nhau một cách rời rạc.
    c,Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Thiết bị này tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn. Chính vì lẽ đó, không ít người đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Họ thậm chí có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ.


a,Mặc dù từ "hiền tài" được lặp lại nhiều lần, đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu không có sự liên kết lô-gíc chặt chẽ về nội dung, dẫn đến sự đứt gãy trong quá trình triển khai ý.

  • Lặp từ nhưng không lặp ý liên tục: Phép lặp từ chỉ có tác dụng liên kết hình thức. Muốn mạch lạc, ý của câu sau phải kế thừa, giải thích, chứng minh, hoặc mở rộng ý của câu trước theo một trật tự nhất định.
    b,Mặc dù từ "hiền tài" được lặp lại nhiều lần, đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu không có sự liên kết lô-gíc chặt chẽ về nội dung, dẫn đến sự đứt gãy trong quá trình triển khai ý.
  • Lặp từ nhưng không lặp ý liên tục: Phép lặp từ chỉ có tác dụng liên kết hình thức. Muốn mạch lạc, ý của câu sau phải kế thừa, giải thích, chứng minh, hoặc mở rộng ý của câu trước theo một trật tự nhất định.
    b,Thiếu sự thống nhất ý tưởng
    Thiếu trình tự lô-gíc

a,Nó được coi là một đoạn văn vì nó thỏa mãn các tiêu chí hình thức và nội dung của một đoạn văn:

  • Hình thức: Bắt đầu bằng một chữ cái viết hoa thụt vào đầu dòng (Nói cách khác) và kết thúc bằng dấu câu kết thúc ý trọn vẹn (dấu chấm, đáng quý nọ., chính là nghệ sĩ.).
  • Nội dung: Đoạn văn trình bày một ý tưởng thống nhất, trọn vẹn về bản chất của con người (là nghệ thuật, giàu lòng đồng cảm) và sự đối lập giữa bản chất đó với những áp lực từ bên ngoài.

b,Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn được thể hiện qua sự phát triển và kết nối lô-gíc của ý tưởng:

  1. Câu 1 (Nói cách khác... lòng đồng cảm.): Nêu luận đề chính về bản chất con người là "nghệ thuật" và "giàu lòng đồng cảm".
  2. Câu 2 (Chỉ vì lớn lên... hao mòn.): Giải thích nguyên nhân vì sao bản chất ấy bị đe dọa, tạo mối quan hệ nhân - quả với câu 1 (Vì bị đời dồn ép $\rightarrow$ tấm lòng ấy mới bị cản trở/hao mòn).
  3. Câu 3 (Chỉ có kẻ thông minh... đáng quý nọ.): Nêu giải pháp/điều kiện để giữ gìn bản chất đó, tạo mối quan hệ điều kiện - kết quả (Có thông minh $\rightarrow$ mới kháng phụcgiữ được lòng đồng cảm).
  4. Câu 4 (Những người ấy chính là nghệ sĩ.): Khẳng định/Đúc kết lại vai trò, bản chất của những người đã giữ được tấm lòng đồng cảm, tạo mối quan hệ tổng kết với các ý đã nêu.

-Các câu được sắp xếp theo trình tự Luận đề > Giải thích > Điều kiện > Kết luận/Đúc kết, tạo nên dòng chảy ý tưởng thông suốt và hợp lí.
c,Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn trước là cụm từ "Nói cách khác," đứng ở đầu đoạn.

  • Tác dụng: Cụm từ này có chức năng chuyển ý hoặc diễn giải lại ý của đoạn văn trước bằng một cách nói khác, sâu sắc hơn, hoặc khái quát hơn, tạo ra sự liên tục về nội dung giữa hai đoạn. Nó báo hiệu đây là một sự nhấn mạnh hay tổng kết ý đã trình bày trước đó.
    d,* Những từ ngữ được lặp lại:


  1. Lòng đồng cảm
  2. Nghệ sĩ (hoặc các từ liên quan như nghệ thuật)


* Tác dụng của việc lặp lại:


Việc lặp lại những từ ngữ then chốt này có tác dụng:

  • Nhấn mạnh chủ đề: Giúp người đọc tập trung vào khái niệm trung tâm của đoạn văn, đó là lòng đồng cảm (bản chất quý giá của con người) và nghệ sĩ (người giữ gìn được bản chất đó).
  • Tạo sự liên kết, mạch lạc: Giúp các câu, ý trong đoạn văn xâu chuỗi và thống nhất xoay quanh một tư tưởng cốt lõi, tránh lạc đề.
  • Khẳng định giá trị: Khẳng định tầm quan trọng và sự cao quý của lòng đồng cảm và tôn vinh những người có khả năng giữ gìn nó (nghệ sĩ).


Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" được đánh giá là một bài văn nghị luận mẫu mực về cả mạch lạcliên kết. Sự chặt chẽ này đã góp phần tạo nên sức thuyết phục và giá trị lịch sử lâu bền của tác phẩm.