Đặng Nguyễn Kim Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, quãng thời gian học tiểu học đã để lại trong em biết bao kỷ niệm đẹp. Nhưng có lẽ, trải nghiệm đáng nhớ nhất, in sâu trong tâm trí em, là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Ngày ấy, em là một cô bé nhút nhát, rụt rè, chỉ quen ngồi yên một chỗ trong lớp. Khi cô giáo chủ nhiệm thông báo lớp sẽ có một tiết mục múa và chọn em tham gia, em đã vô cùng lo lắng. Em sợ mình làm sai động tác, sợ ánh mắt của mọi người, và sợ làm cô thất vọng. Thế nhưng, với sự động viên nhiệt tình của cô giáo và các bạn, em đã mạnh dạn nhận lời. Những buổi chiều sau giờ học, chúng em miệt mài tập luyện dưới sự hướng dẫn tận tình của cô. Có những lúc mệt mỏi, động tác chưa chuẩn, em suýt bật khóc. Chính lúc đó, cô lại nhẹ nhàng đến bên, nắm tay em, sửa từng chút một và nói: "Cố gắng lên con, con làm được mà!". Lời động viên ấm áp của cô như tiếp thêm sức mạnh cho em. Em và các bạn cùng nhau nỗ lực, tiếng cười đùa rôm rả xua tan đi sự mệt nhọc. Tình bạn, tình thầy trò trong những buổi tập ấy thật đẹp biết bao. Rồi ngày trọng đại cũng đến. Sân trường hôm ấy rực rỡ cờ hoa. Em khoác lên mình bộ trang phục biểu diễn, lòng hồi hộp khôn tả. Khi tiếng nhạc nổi lên, em bước ra sân khấu cùng các bạn. Ánh đèn sân khấu, tiếng vỗ tay của khán giả làm em có chút choáng ngợp, nhưng rồi em nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thả hồn vào từng động tác múa. Em múa bằng tất cả niềm say mê và lòng biết ơn chân thành nhất dành cho thầy cô. Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội và những lời khen ngợi. Trải nghiệm lần ấy không chỉ giúp em chiến thắng nỗi sợ hãi của bản thân, mà còn dạy em bài học quý giá về sự nỗ lực, đoàn kết và lòng biết ơn. Em hiểu rằng, chỉ cần chúng ta cố gắng hết mình, không ngại thử thách, chúng ta sẽ làm được mọi điều. Kỷ niệm về buổi biểu diễn văn nghệ năm ấy mãi là một dấu ấn đẹp, một hành trang đáng nhớ theo em trong suốt chặng đường trưởng thành.