Hoàng Xuân Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Xuân Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a) Hậu quả nghiêm trọng nhất có thể xảy ra khi anh M thực hiện những hành động đó là:

- Anh M sẽ bị lộ hết thông tin cá nhân của bản thân mình cho người khác biết.

- Anh M sẽ bị mất hết tiền trong tài khoản ngân hàng của anh ấy.

b) Nếu là bạn của anh M, em sẽ:

- Khuyên bảo anh M là anh ấy không nên bổ sung cho người khác thông tin cá nhân cho người khác.

- Đề cao việc chú ý và cảnh giác trước những chiêu trò giả, khi người khác đòi hỏi những thông tin rất cần thiết như: Căn cước công dân, giấy khai sinh, hộ chiếu, ...

🏡 Kỷ Niệm Về Lần Đầu Tiên Về Thăm Quê


Trong hòm ký ức tuổi thơ, có lẽ không có chiếc hộp nào lấp lánh và ấm áp bằng chiếc hộp chứa đựng kỷ niệm về chuyến đi đầu tiên về thăm ông bà ở quê. Đó không chỉ là một chuyến đi, mà là cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn khác, nơi có tình yêu thương vô bờ bến và những bài học giản dị mà sâu sắc.


I. Mở Bài: Hướng Về Một Miền Ký Ức Xanh


Tôi sinh ra và lớn lên giữa phố thị ồn ào, quen thuộc với những tòa nhà cao tầng và tiếng còi xe inh ỏi. Vì vậy, "quê hương" đối với tôi chỉ là một khái niệm mơ hồ, gắn liền với những câu chuyện kể của bố mẹ và những bức ảnh cũ kỹ của ông bà. Mãi cho đến mùa hè năm tôi lên chín tuổi, bố mẹ mới quyết định đưa tôi về thăm quê – nơi ông bà nội đang sinh sống – ở một vùng đồng bằng yên ả, cách xa thành phố hàng trăm cây số. Lòng tôi lúc ấy tràn ngập sự háo hức xen lẫn chút hồi hộp, tò mò về một nơi mà tôi sắp sửa gọi là "quê".


II. Thân Bài: Hành Trình Khám Phá Vùng Đất Của Yêu Thương



1. Hành Trình và Sự Khác Biệt Đầu Tiên


Chuyến xe khách đưa chúng tôi rời xa phố thị vào một buổi chiều nắng vàng như mật. Khi chiếc xe rẽ vào con đường làng lát gạch nghiêng nghiêng, mọi thứ bắt đầu thay đổi một cách kỳ diệu. Không khí không còn đặc quánh bụi khói mà trở nên thơm mùi đất ẩm, mùi rơm rạ khô và thoang thoảng mùi hoa cau đang nở. Tôi áp mặt vào cửa kính, ngắm nhìn cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận, xa xa là lũy tre làng xanh rì, như một bức tranh thủy mặc yên bình mà tôi chỉ từng thấy trong sách giáo khoa.


2. Khoảnh Khắc Gặp Gỡ Ông Bà


Khoảnh khắc đáng nhớ nhất chính là lúc chiếc cổng gỗ cũ kỹ mở ra. Ông bà tôi đứng đợi sẵn ở hiên nhà. Ông tôi với mái tóc bạc phơ như cước, nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ khuôn mặt phúc hậu. Bà tôi vội vàng chạy ra, ôm chầm lấy tôi với một cái ôm thật chặt, thật lâu và nụ hôn vương vấn mùi trầu cay nồng. Giọng bà run run: "Trời ơi, cháu của bà lớn thế này rồi!". Chính giây phút ấy, mọi xa lạ, mọi bỡ ngỡ của tôi đều tan biến, chỉ còn lại sự ấm áp của tình thân.


3. Cuộc Sống Đầy Màu Sắc Ở Làng Quê


Những ngày ở quê là chuỗi ngày của sự khám phá không ngừng.

  • Buổi Sáng Tinh Khôi: Tôi thức dậy không phải vì tiếng chuông đồng hồ mà vì tiếng gà gáy vang vọng và tiếng chim hót líu lo trên cành ổi. Bà dạy tôi cách ra vườn hái rau, nhận biết các loại cây. Cảm giác tự tay hái được những quả cà chua chín mọng, còn vương sương đêm thật tuyệt vời.
  • Buổi Chiều Đồng Quê: Tôi cùng lũ trẻ trong xóm chạy nhảy trên triền đê lộng gió, chơi trốn tìm sau những đống rơm khô. Tôi học cách thả diều, nhìn cánh diều giấy bay cao mang theo ước mơ tuổi thơ lên bầu trời xanh biếc.
  • Bữa Cơm Quây Quần: Bữa cơm ở quê là bữa cơm ngon nhất trên đời. Dù chỉ là món canh cua đồng nấu mướp hương hay cá rô kho tộ, tất cả đều mang hương vị của sự tươi ngon, của tình yêu thương mà bà dồn hết vào đó. Tôi ngồi bên cạnh ông, nghe ông kể chuyện ngày xưa, những câu chuyện vừa cổ tích, vừa đời thường.


4. Kỷ Niệm Với Ông: Bài Học Về Sự Kiên Nhẫn


Có một kỷ niệm nhỏ mà tôi không bao giờ quên. Hôm đó, ông dạy tôi cách câu cá ở ao sau nhà. Tôi là một đứa trẻ thiếu kiên nhẫn, cứ ném cần xuống là lại kéo lên. Ông không hề trách mắng, chỉ mỉm cười và nói: "Cháu à, cuộc sống cũng như việc câu cá vậy. Phải kiên nhẫn, tĩnh lặng và tin tưởng thì cá mới cắn câu, cơ hội mới đến". Lời nói nhẹ nhàng ấy của ông đã khắc sâu vào tâm trí non nớt của tôi, dạy tôi hiểu rằng những điều tốt đẹp luôn cần thời gian và sự chờ đợi.


III. Kết Bài: Sống Mãi Trong Tim


Ngày chia tay, tôi không muốn rời đi. Tôi ôm chặt ông bà, cảm nhận sự bịn rịn và nước mắt chực trào. Ông bà dặn dò tôi học giỏi, giữ gìn sức khỏe, và hứa hẹn sẽ sớm gặp lại. Khi chiếc xe lăn bánh, tôi ngoái lại nhìn thấy ông bà vẫn đứng đó, dưới ánh nắng chiều tà, dáng hình nhỏ dần nhưng tình yêu thương thì lớn lao.

Chuyến đi ấy đã kết thúc, nhưng nó không chỉ là một kỳ nghỉ hè. Đó là lần đầu tiên tôi được chạm vào nguồn cội của mình, được đắm mình trong sự yên bình của thiên nhiên và nhận ra rằng, dù thành phố có náo nhiệt đến đâu, thì tình yêu thương của gia đình và sự giản dị của quê hương mới là bến đỗ bình yên nhất. Kỷ niệm về chuyến đi đó đã trở thành một hành trang quý giá, nhắc nhở tôi về nơi mình thuộc về và những giá trị nhân văn mà tôi phải trân trọng mãi mãi.