Nguyễn Đình Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đình Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
a) Hậu quả đối với A: Hành vi trấn lột và đe dọa của các bạn gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho A như:
  • Về tâm lý: Khiến A luôn sống trong trạng thái lo âu, sợ hãi, bất an và có thể dẫn đến trầm cảm hoặc hoảng loạn.
  • Về học tập: Làm A xao nhãng việc học, sợ đến trường, dẫn đến kết quả học tập sụt giảm.
  • Về thể chất: Có nguy cơ bị tổn thương thân thể nếu các bạn thực hiện lời đe dọa đánh đập.
  • Về tài sản: Mất mát đồ dùng học tập, ảnh hưởng đến điều kiện học tập hàng ngày.
b) Nếu là bạn của A, em nên làm gì? Để giúp đỡ A, em sẽ thực hiện các việc sau:
  • An ủi và động viên: Ở bên cạnh lắng nghe, giúp A bớt sợ hãi và cảm thấy không bị cô lập.
  • Khuyên A tìm kiếm sự giúp đỡ: Thuyết phục A nên kể lại sự thật cho cha mẹ hoặc giáo viên chủ nhiệm vì đây là cách tốt nhất để chấm dứt tình trạng này.
  • Cùng bạn báo cáo: Nếu A quá sợ hãi không dám nói, em sẽ đề nghị cùng đi với A đến gặp thầy cô, hoặc em sẽ chủ động báo tin cho giáo viên một cách kín đáo để bảo vệ bạn.
  • Đoàn kết nhóm: Rủ thêm các bạn tốt khác trong lớp cùng chơi với A, không để A đi một mình ở những nơi vắng vẻ để tránh tạo cơ hội cho nhóm bạn kia bắt nạt.


Nếu là T, em sẽ xử lý tình huống này như sau:
  • Từ chối thẳng thắn: Em sẽ kiên quyết từ chối cho bạn mượn tiền với lý do không đồng tình với việc cá độ.
  • Khuyên ngăn bạn: Giải thích cho bạn hiểu cá cược bóng đá là một hình thức đánh bạc trái phép, không chỉ gây mất tiền bạc mà còn vi phạm pháp luật và dễ dẫn đến những tệ nạn khác.
  • Rời khỏi địa điểm đó: Em sẽ khuyên bạn cùng rời khỏi quán cà phê đó để tránh bị lôi kéo hoặc gặp rắc rối khi cơ quan chức năng kiểm tra.
  • Giữ vững lập trường: Nếu người bạn đó tỏ ra khó chịu, em vẫn sẽ giữ vững quan điểm vì một người bạn tốt sẽ không lôi kéo bạn mình vào con đường vi phạm pháp luật.


  1. Giữ bình tĩnh: Không nên nóng giận hay tranh cãi ngay lập tức giữa lớp để tránh làm tình hình thêm căng thẳng.
  2. Trao đổi trực tiếp với T: Hẹn gặp riêng T để nói rõ cảm xúc của mình (bị tổn thương, cảm thấy không được tôn trọng). Em sẽ khẳng định việc tự ý mở điện thoại và phát tán tin nhắn của người khác là hành vi xâm phạm quyền riêng tư và vi phạm đạo đức.
  3. Yêu cầu đính chính: Yêu cầu T phải xin lỗi công khai và dừng ngay việc kể nội dung tin nhắn cho các bạn khác.
  4. Nhờ sự giúp đỡ: Nếu T không có thái độ hối lỗi hoặc tiếp tục cười cợt, em sẽ báo cáo sự việc với giáo viên chủ nhiệm hoặc cha mẹ để có sự can thiệp, giáo dục kịp thời.
a) Nguyên nhân và hậu quả trong trường hợp của Q: Nguyên nhân:
  • Chủ quan: Do sự tò mò, thiếu bản lĩnh, chưa hiểu rõ tác hại của ma túy (cần sa) và muốn tìm cách "xả stress" sai lệch.
  • Khách quan: Do bạn bè xấu lôi kéo, rủ rê và sự thiếu giám sát chặt chẽ từ gia đình, nhà trường.
Hậu quả:
  • Về sức khỏe: Q bị lệ thuộc vào chất gây nghiện, ngoại hình trở nên hốc hác, suy nhược.
  • Về học tập: Sức học giảm sút nghiêm trọng, mất tương lai phía trước.
  • Về pháp luật: Vi phạm pháp luật về tàng trữ chất cấm, bị công an xử lý, để lại vết nhơ trong hồ sơ cá nhân.
b) Trách nhiệm của học sinh trong việc phòng, chống tệ nạn xã hội:
  • Rèn luyện bản lĩnh: Luôn giữ lối sống lành mạnh, có sở thích bổ ích và kiên quyết nói "không" với mọi lời rủ rê tham gia tệ nạn xã hội.
  • Nâng cao kiến thức: Chủ động tìm hiểu về tác hại của ma túy, thuốc lá điện tử, cờ bạc và các quy định pháp luật liên quan.
  • Chọn bạn mà chơi: Kết giao với những người bạn tốt, có ý thức vươn lên trong học tập.
  • Tích cực tuyên truyền: Tham gia các hoạt động ngoại khóa về phòng chống tệ nạn xã hội tại trường.
  • Tố giác hành vi sai phạm: Khi phát hiện có dấu hiệu tệ nạn trong trường học hoặc khu dân cư, cần báo ngay cho thầy cô hoặc cơ quan chức năng.
Trong tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa", nhà văn Nguyễn Thành Long đã khắc họa thành công hình ảnh anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Dù không có tên riêng, nhưng nhân vật này đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc về vẻ đẹp của sự cống hiến thầm lặng. Trước hết, anh thanh niên gây ấn tượng bởi hoàn cảnh sống đặc biệt. Một mình sống trên đỉnh núi cao 2600m, quanh năm chỉ có mây mù và cây cỏ, anh làm công việc "đo gió, đo mưa, đo chấn động địa chất". Tuy nhiên, sự cô độc không làm anh nản lòng. Ngược lại, anh có một quan niệm về hạnh phúc rất cao đẹp. Với anh, công việc là niềm vui, là lẽ sống. Anh tâm sự chân thành: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Tinh thần tự giác và kỷ luật của anh thật đáng khâm phục khi anh luôn thức dậy đúng giờ "ốp" dù là lúc nửa đêm gió tuyết. Không chỉ yêu nghề, anh còn là một người cực kỳ hiếu khách và tinh tế. Cuộc gặp gỡ tình cờ với ông họa sĩ và cô kỹ sư đã hé lộ một tâm hồn ấm áp. Anh tặng hoa cho cô gái, tặng trứng cho bác lái xe và trò chuyện say sưa như thể sợ thời gian trôi mất. Cách anh sắp xếp cuộc sống ngăn nắp với vườn hoa, đàn gà và đặc biệt là giá sách cho thấy anh là người có tâm hồn phong phú, luôn biết cách làm giàu đời sống tinh thần của mình. Điểm đáng quý nhất ở anh chính là đức tính khiêm tốn. Khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho rằng xứng đáng hơn như ông kỹ sư vườn rau hay anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét. Anh thấy đóng góp của mình là nhỏ bé so với sự hy sinh của bao người khác đang ngày đêm dựng xây đất nước. Tóm lại, qua ngòi bút của Nguyễn Thành Long, anh thanh niên hiện lên là biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ trẻ Việt Nam. Nhân vật đã truyền cảm hứng cho tôi về lòng yêu lao động và thái độ sống cống hiến. Anh chính là một "khoảng lặng" đầy ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta về những giá trị đích thực trong cuộc đời.


Thông điệp ý nghĩa nhất mà bài thơ gửi gắm chính là hãy biết trân trọng vẻ đẹp của hiện tại và những giá trị của tuổi trẻ trước sự trôi chảy của thời gian. Qua hình ảnh "mùa xuân chín" rực rỡ nhưng cũng đầy ám ảnh về sự thay đổi ("có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi"), nhà thơ nhắc nhở chúng ta rằng cái đẹp và tuổi thanh xuân vốn dĩ rất mong manh, hữu hạn. Khi sự vật đạt đến độ "chín" viên mãn nhất cũng là lúc nó bắt đầu chuyển sang một giai đoạn khác, dễ tàn phai. Vì vậy, mỗi người cần sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, biết nâng niu những gì mình đang có để không phải nuối tiếc khi thời gian trôi qua. Thông điệp này vẫn luôn giữ nguyên giá trị, định hướng chúng ta tới một thái độ sống tích cực và sâu sắc hơn.


  • Trạng thái rực rỡ nhất của thiên nhiên: Từ "chín" vốn dùng để chỉ hoa quả đã đến độ thu hoạch, ngọt ngào nhất. Khi kết hợp với "Mùa xuân", nó gợi lên một không gian xuân đang ở độ viên mãn, nồng nàn và rực rỡ nhất. Sắc xuân, hương xuân như đang lan tỏa, thấm đẫm vào vạn vật.
  • Vẻ đẹp của sức sống và sự tươi trẻ: "Chín" còn gợi liên tưởng đến sự trưởng thành, mặn mà của người thiếu nữ (như hình ảnh các cô thôn nữ trong bài). Đó là vẻ đẹp căng tràn nhựa sống, đầy sức cuốn hút.
  • Sự mong manh, ngắn ngủi: Đây là nét đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử. Cái gì đã "chín" thì cũng đồng nghĩa với việc sắp chuyển sang giai đoạn tàn phai. Vì vậy, nhan đề còn gợi cảm giác về sự biến chuyển của thời gian: cái đẹp đang ở đỉnh cao nhưng cũng thật mong manh, khơi gợi niềm nuối tiếc thầm kín của tác giả trước bước đi của thời gian.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ "Mẹ và quả" Trong thế giới thơ ca viết về mẹ, bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm luôn để lại trong lòng tôi những rung động sâu sắc nhất. Xuyên suốt bài thơ là sự đan xen giữa hình ảnh những mùa quả ngọt lành và đôi bàn tay tảo tần của mẹ. Tôi thực sự xúc động trước hình ảnh người mẹ "lặn lội" sớm hôm, dùng mồ hôi và cả những nhọc nhằn để chắt chiu nên vị ngọt cho đời. Nghệ thuật đối lập giữa cái lớn lên của cây trái, của con cái với cái già đi của mẹ khiến lòng tôi trào dâng niềm xót xa. Đặc biệt, câu thơ: "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi / Mình vẫn còn là một thứ quả non xanh" đã chạm đến tận cùng tâm khảm người đọc. Đó không chỉ là nỗi lo sợ trước quy luật nghiệt ngã của thời gian, mà còn là lời nhắc nhở thức tỉnh về lòng hiếu thảo. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng tri ân của tác giả dành cho mẹ, mà còn là bài học quý giá về lẽ sống: chúng ta phải sống sao cho xứng đáng, để sớm trở thành những "trái chín" thơm tho, làm điểm tựa cho mẹ lúc tuổi già. Khép lại trang sách, âm hưởng của bài thơ vẫn còn mãi như một lời nhắc nhở dịu dàng về tình yêu và sự trưởng thành.



1. Những cảm xúc mà bài thơ để lại

Sự thấu hiểu và thương cảm: Hình ảnh "đôi vai gầy nghiêng nghiêng" và "giọt mồ hôi rơi trong chiều" gợi lên sự xót xa trước những vất vả, nhọc nhằn mà mẹ phải gánh vác. Người đọc cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng đầy kiên cường của mẹ trên "nẻo đường lặng lẽ".

Lòng biết ơn sâu sắc: Những "trái na, hồng, ổi, thị" không chỉ là hoa trái bình thường, mà là biểu tượng cho thành quả của sự "chắt chiu", nuôi dưỡng. Cảm xúc trào dâng khi nhận ra mỗi sự ngọt ngào con nhận được đều đánh đổi bằng năm tháng tảo tần của mẹ.

Sự ấm áp và bình yên: Dù không gian có "heo may xao xác" hay "lặng im", tình yêu thương của mẹ vẫn là điểm tựa vững chãi, khiến tâm hồn người con (và người đọc) cảm thấy được che chở.

2. Bài học rút ra từ bài thơ

Bài học về lòng hiếu thảo: Phải biết yêu thương, quan tâm và trân trọng cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh. Đừng để sự hy sinh của mẹ trở thành điều hiển nhiên trong mắt chúng ta.

Trân trọng giá trị của sự lao động: Hiểu rằng mọi thành quả ngọt ngào trong cuộc sống đều được xây dựng từ mồ hôi, nước mắt và sự kiên trì.

Sống có trách nhiệm: Bản thân mỗi người con cần nỗ lực trưởng thành, sống tốt để trở thành những "trái chín" thơm lành, xứng đáng với những gì mẹ đã nâng niu, kỳ vọng.


rong kho tàng văn học thiếu nhi Việt Nam, truyện ngắn "Bức tranh của em gái tôi" của tác giả Tạ Duy Anh là một tác phẩm giàu ý nghĩa về tình cảm gia đình và lòng nhân hậu. Nhân vật trung tâm của tác phẩm – cô bé Kiều Phương (biệt danh là Mèo) đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc không chỉ bởi tài năng hội họa thiên bẩm mà còn bởi tâm hồn trong sáng và bao dung lạ kỳ. Trước hết, Kiều Phương hiện lên là một cô bé vô cùng hồn nhiên, hiếu động và có phần tinh nghịch. Với biệt danh là "Mèo" do chính anh trai đặt vì khuôn mặt lúc nào cũng lấm lem màu vẽ, cô bé không hề tự ái mà còn vui vẻ chấp nhận, thậm chí dùng cái tên ấy để xưng hô với bạn bè. Sự hồn nhiên ấy còn thể hiện qua niềm đam mê hội họa mãnh liệt. Dù phải bí mật chế màu từ nhọ nồi, bột sắn và âm thầm vẽ mọi thứ trong nhà, Kiều Phương vẫn luôn giữ được niềm vui trong sáng, không chút toan tính. Tài năng của em khiến mọi người ngỡ ngàng, nhưng đáng quý hơn cả là thái độ khiêm tốn, giản dị trước những lời tán dương của mọi người xung quanh. Tuy nhiên, đặc điểm nổi bật nhất và cũng là vẻ đẹp rạng ngời nhất ở Kiều Phương chính là tấm lòng nhân hậu và sự bao dung. Trong khi người anh trai luôn tỏ ra ghen tị, gắt gỏng và xa lánh vì mặc cảm kém cỏi, Kiều Phương vẫn đối xử với anh bằng một tình yêu thương chân thành nhất. Sự bao dung ấy đạt đến đỉnh cao khi cô bé vẽ bức tranh mang tên "Anh trai tôi" để tham gia triển lãm. Trong mắt Phương, người anh không phải là kẻ hay quát mắng mà là một người "đang nhìn ra cửa sổ, nơi có ánh sáng tuyệt diệu", hiện lên với vẻ đẹp hoàn hảo và đầy suy tư. Chính lòng nhân hậu và cái nhìn ấm áp của người em đã trở thành chiếc gương soi chiếu, giúp người anh nhận ra những khiếm khuyết trong tâm hồn mình để tự hoàn thiện bản thân. Tóm lại, qua nhân vật Kiều Phương, tác giả Tạ Duy Anh đã gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: cái đẹp của nghệ thuật không thể tách rời cái tâm trong sáng của người nghệ sĩ. Kiều Phương không chỉ là một tài năng hội họa mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái, có sức mạnh cảm hóa và làm thức tỉnh những phần tốt đẹp trong tâm hồn con người. Nhân vật này nhắc nhở mỗi chúng ta hãy luôn nhìn cuộc đời và mọi người xung quanh bằng đôi mắt của tình thương và sự bao dung.