Nguyễn Thị Thu Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản "Con Vẹt Ngèo" được kể bằng lời nói của người kể chuyện (ngôi thứ ba).
Câu 2: Vẹt bị coi là “nghèo” vì tuy nó bắt chước được nhiều giọng hót khác nhau nhưng không có tiếng hót riêng của mình. Câu 3: Khi tới lượt biểu diễn, Vẹt bắt chước tiếng hót của các con vật khác. Vẹt bị phản đối vì đó không phải tiếng hót của nó mà là tiếng của con vật khác. Câu 4: Các con vật khác: bình tĩnh, tự tin với tiếng hót của mình. Vẹt: huênh hoang, thích khoe khoang, chỉ bắt chước người khác. → Tác giả muốn làm nổi bật tính khoe khoang và không có bản sắc riêng của Vẹt. Em không đồng tình với tính cách đó vì mỗi người nên có khả năng và bản sắc riêng của mình. Câu 5: Bài làm Qua câu chuyện con Vẹt nghèo, em hiểu rằng mỗi người cần có khả năng và giá trị riêng của mình. Nếu chỉ bắt chước người khác mà không cố gắng rèn luyện thì sẽ không thể thành công. Chúng ta cần chăm chỉ học tập, rèn luyện để phát triển năng lực của bản thân. Mỗi người đều có điểm mạnh riêng nên cần tự tin và cố gắng phát huy. Không nên khoe khoang những điều không phải của mình. Như vậy chúng ta mới thật sự có giá trị.
Câu 1: Bài làm
Bài thơ "Cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh lành quê yên bình và gần gũi. Hình ảnh cây đa đứng bên dòng mương giữa cánh đồng lúa vàng mênh mông khiến em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị của quê hương. Cây đa không chỉ là một cây cổ thụ mà còn là nơi che mát, nơi chim chóc và về sầu tìm đến. Dưới bóng cây đa, con trâu thông thả gặm cỏ non, đàn bò trở về sau một ngày dài. Nhờ những hình ảnh quen thuộc ấy, bài thơ gợi cho em nhớ đến những buổi trưa hè ở làng quê với tiếng ve kêu và bóng cây rợm mát. Qua bài thơ, em càng thêm yêu quê hương và trân trọng vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam.
Câu 2: Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những chuyến đi để lại nhiều kỷ niệm đẹp. Đối với em, chuyến đi đáng nhớ nhất là chuyến đi đến Suối Mỡ cùng gia đình vào dịp cuối tuần năm ngoái. Hôm đó, từ sáng sớm cả gia đình em đã dậy chuẩn bị đồ đạc. Ai cũng rất háo hức vì đã lâu rồi gia đình em mới có dịp đi chơi cùng nhau. Bố em lái xe chở cả nhà đi. Trên đường đi, em nhìn thấy hai bên đường có rất nhiều cây xanh và những cánh đồng rộng lớn. Không khí buổi sáng thật trong lành và dễ chịu. Sau một lúc đi xe, gia đình em đã đến Suối Mỡ. Nơi đây có khung cảnh thiên nhiên rất đẹp. Dòng suối trong veo chảy qua những tảng đá lớn, xung quanh là rừng cây xanh mát. Tiếng nước chảy róc rách nghe thật vui tai. Em cùng bố mẹ đi dạo quanh suối, chụp rất nhiều bức ảnh kỷ niệm. Sau đó, em còn được xuống nghịch nước suối. Nước mát lạnh làm em cảm thấy vô cùng thích thú. Cả gia đình vừa chơi vừa cười nói rất vui vẻ. Đến trưa, chúng em tìm một chỗ mát dưới tán cây để ngồi ăn trưa. Mẹ đã chuẩn bị sẵn nhiều món ăn ngon. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện nên không khí rất ấm áp. Buổi chiều, trước khi ra về, em còn cùng bố mẹ đi tham quan xung quanh và mua một vài món quà nhỏ mang về. Khi lên xe trở về nhà, em cảm thấy hơi tiếc vì chuyến đi kết thúc quá nhanh. Chuyến đi đến Suối Mỡ cùng gia đình đã để lại trong em rất nhiều kỷ niệm vui vẻ. Em cảm thấy rất hạnh phúc khi được đi chơi và ở bên những người thân yêu. Em hy vọng sau này gia đình em sẽ có thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế nữa.
Câu 1: Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần "ông" (đồng - dòng - mênh mông).
Câu 2: Cây đa trở thành nơi chế chở, nuôi dưỡng cho chim, ve, con trâu và đàn bò.
Câu 3: Bức tranh làng quê thể hiện lên sự yên bình, tươi đẹp và gần gũi với hình ảnh cây đa, dòng mương, cánh đồng lúa vàng, chim chóc và tiếng về. Tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình, mát mẻ của làng quê.
Câu 4: Biện pháp tu từ trong khổ thơ thứ hai là nhân hoá ("cây đa gọi gió đến", "cây đa vậy chim về").
Tác dụng: làm cho cây đa trở nên gần gũi, sinh động như con người, thể hiện cây đa gắn bó với thiên nhiên và lành quê.
Câu 5: Bài làm
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ làm em cảm thấy rất yêu và tự hào về quê hương của mình. Quê hương hiện lên thật yên bình và đẹp đẽ với cây cối, cánh đồng và tiếng chim, tiếng ve. Những hình ảnh ấy khiến em nhớ đến những kỉ niệm tuổi thơ ở làng quê. Em nhận Ra rằng quê hương là nơi rất quan trọng đối với mỗi người. Vì vậy, em sẽ cố gắng học tập thật tốt và có ý thức giữ gìn môi trường. Em sẽ trồng thêm nhiều cây xanh và không vứt rác bừa bãi để quê hương luôn xanh, sạch, đẹp.