Nguyễn Thị Thu Phương

Giới thiệu về bản thân

hi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

bài làm

Tình cảm của bạn nhỏ trong bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa khiến em vô cùng xúc động bởi sự hiếu thảo    thấu hiểu sâu sắc. Qua những dòng thơ giản dị, ta thấy một đứa trẻ không chỉ ngoan ngoãn khi tự giác làm hết việc nhà từ luộc khoai, giã gạo đến quét sân, mà còn mang một tâm hồn đầy trắc ẩn . Dù được mẹ khen "ngoan thế", bạn nhỏ vẫn khiêm tốn nhận mình "chưa ngoan". Sự phủ định ấy không phải vì bạn lười biếng, mà vì bạn thấu cảm được nỗi nhọc nhằn của mẹ: "Áo mẹ mưa bạc màu/ Đầu mẹ nắng cháy tóc". Hình ảnh người mẹ lam lũ hiện lên đối lập với những việc nhỏ bé bạn đã làm, khiến bạn cảm thấy sự giúp đỡ của mình vẫn là chưa đủ. Đó là một tình yêu thương vị tha, biết đặt mình vào nỗi vất vả của cha mẹ để nỗ lực hơn. Bài thơ không chỉ là lời kể chuyện mà còn là bài học quý giá về lòng biết ơn, nhắc nhở chúng ta rằng yêu thương mẹ không chỉ nằm ở lời nói, mà ở sự thấu hiểu và hành động sẻ chia mỗi ngày.

câu 2

bài làm

Mỗi khi phải đứng trước nhiều người, em luôn cảm thấy một nỗi sợ hãi bao quanh lấy em. Lần cô giáo cho cả lớp làm bài rồi gọi em lên bảng thuyết trình trong tiết Hoạt động trải nghiệm, hướng nghiệp về chủ đề "Thách thức thiên nhiên" khiến em thực sự bước ra khỏi bóng tối của chính mình. Hôm đó, sau khi cả lớp đã làm xong bài về cách con người đối đầu với thiên tai, cô bất ngờ gọi tên em lên bảng để trình bày. Ngay lúc đó, tim em đập thình thịch như đánh trống trận. Em vốn là một người sống khép kín trong bóng tối của sự tự ti, nên dù đã chuẩn bị bài sẵn, việc phải đối diện với bốn mươi cặp mắt đổ dồn lên người em vẫn khiến em cảm thấy áp lực vô cùng. Khi bước lên bục giảng, lớp học bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Mọi ánh mắt của cả lớp dồn lên người em như một sức nặng ngàn cân, khiến em đứng hình, bao nhiêu ý tưởng đã viết trong bài bỗng chốc bay sạch. Theo bản năng, hai bàn tay em nắm chặt lấy gấu quần, bóp mạnh đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Em cứ nắm chặt lấy mép vải ấy như tìm một điểm tựa để giữ cho đôi chân bớt run trước bao nhiêu ánh nhìn đang dồn ép mình. Trong giây phút tưởng như bỏ cuộc, nhìn xuống đôi tay đang run rẩy, em tự nhủ: "Nếu mình không nói, cô sẽ mắng mình trước mặt cả lớp mất". Em hít một hơi thật sâu, quyết tâm buông tay khỏi gấu quần và bắt đầu đọc những dòng đầu tiên về sự dũng cảm của con người trước bão lũ. Kỳ lạ thay, khi tiếng nói vang lên, nỗi sợ bỗng vơi bớt. Em nhận ra các bạn đang chăm chú lắng nghe chứ không phải đang phán xét mình. Đó là khoảnh khắc em cảm thấy mình đã thực sự bước ra khỏi bóng tối của sự nhút nhát bấy lâu nay.

Khi kết thúc bài nói và được trở về chỗ ngồi, em thở phào một cách đầy nhẹ nhõm. Bao nhiêu áp lực như được trút bỏ hoàn toàn, em cảm thấy hạnh phúc vì cuối cùng mình đã dám đối mặt và vượt qua được chính mình.

Dưới đây là gợi ý trả lời ngắn gọn cho các câu hỏi về bài thơ "Khi mẹ vắng nhà": Câu 1: Một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự: "Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai" (hoặc bất kỳ dòng nào kể về hành động cụ thể của nhân vật "em" ở khổ 1). Câu 2: Khi mẹ vắng nhà, "em" đã làm các công việc: luộc khoai, giã gạo (cùng chị), thổi cơm, nhổ cỏ vườn, quét sân và quét cổng. Câu 3: Người con cho rằng mình chưa ngoan vì em thấu hiểu nỗi vất vả, nhọc nhằn của mẹ ("áo bạc màu", "đầu cháy tóc"). Đối với em, những việc mình làm còn quá nhỏ bé so với sự hy sinh lớn lao của mẹ, nên em thấy mình vẫn cần cố gắng nhiều hơn nữa. Câu 4:
  • Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc "Khi mẹ vắng nhà, em..."
  • Tác dụng: Nhấn mạnh sự tự giác, chăm chỉ của bạn nhỏ; tạo nhịp điệu đều đặn như lời kể chuyện, đồng thời làm nổi bật tình cảm hiếu thảo, muốn giúp đỡ mẹ khi mẹ không có ở nhà.
Câu 5:
Mẹ là người quan trọng nhất, là điểm tựa yêu thương ấm áp nhất trong cuộc đời em. Em luôn dành cho mẹ sự kính trọng, lòng biết ơn sâu sắc và tình yêu thương vô hạn. Thấu hiểu những vất vả mà mẹ đã trải qua, em tự nhủ phải nỗ lực học tập thật tốt và rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích. Ngoài việc học, em sẽ chủ động giúp đỡ mẹ những công việc nhà phù hợp với sức mình để mẹ có thêm thời gian nghỉ ngơi. Em mong rằng sự trưởng thành và nụ cười của mình sẽ là món quà ý nghĩa nhất khiến mẹ luôn yên lòng và tự hào. Chỉ cần mẹ hạnh phúc, đó chính là động lực lớn nhất để em cố gắng mỗi ngày.
Bạn có muốn tôi giúp phân tích sâu hơn về một hình ảnh thơ cụ thể nào không? (Việc này sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về nghệ thuật biểu cảm trong thơ của Trần Đăng Khoa.)
Câu 1: Văn bản "Con Vẹt nghèo" được kể bằng lời của người kể chuyện ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mình, biết hết mọi việc).  Câu 2: Vẹt bị coi là "nghèo" vì tuy biết bắt chước nhiều giọng hót, nhưng nó hoàn toàn không có tiếng hót, màu sắc riêng của chính mình. Nó chỉ là kẻ sao chép, hoạ lại tiếng của kẻ khác một cách máy móc, cậy vào sự vay mượn hơn là tài năng thực thụ.  Câu 3: Khi tới lượt, Vẹt nhảy vào hót một chuỗi âm thanh líu ríu (bắt chước Liếu Điếu), sau đó gáy (bắt chước Gà Trống) và cuối cùng là hú (bắt chước Vượn). Vẹt bị phản đối vì nó nhái lại tiếng hót của các con vật khác (Liếu Điếu, Gà Trống, Vượn) ngay trước mặt chủ nhân của giọng hót đó, thể hiện sự thiếu trung thực và không có bản sắc riêng.  Câu 4:
  • So sánh: Các loài chim, thú khác im lặng, hồi hộp và nghiêm túc luyện tập hoặc chờ đợi; trong khi Vẹt lăng xăng, huênh hoang, tự phụ, khoe khoang mình sẽ đoạt giải nhất.
  • Tính cách: Nổi bật nét tính cách huênh hoang, tự cao, cậy tài nhưng thực chất là kẻ lười rèn luyện bản sắc, chỉ biết bắt chước.
  • Quan điểm: Không đồng tình. Vì thái độ này thể hiện sự thiếu khiêm tốn, coi thường người khác và không tôn trọng sự sáng tạo, bản sắc riêng (cũng như sự nỗ lực rèn luyện của bản thân). 
Câu 5: Từ câu chuyện, bài học rút ra là: Trong học tập và rèn luyện, tuyệt đối không nên ỷ lại, lười biếng, bắt chước máy móc kiến thức của người khác. Sự sao chép chỉ mang lại giá trị ảo và sẽ bị lộ tẩy khi đối mặt với thực tế. Bản thân cần chủ động, sáng tạo, chịu khó rèn luyện để tạo ra "tiếng hót riêng" – tức kiến thức, kỹ năng và bản sắc của chính mình. Sự tự tin phải dựa trên năng lực thực, không phải sự huênh hoang, tự đại. 

" thời gian địa điểm rõ ràng "

tiếp tục nha

Hè năm ấy, gia đình em quyết định thực hiện một chuyến đi biển mà em ấp ủ từ lâu: đến với đảo Cô Tô - viên ngọc xanh của vùng Đông Bắc Tổ quốc. Vừa đặt chân lên đảo, em đã cảm nhận được sự khác biệt, một nhịp sống chậm rãi, thanh bình, khác xa với sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị. Kỷ niệm đẹp nhất và ám ảnh tâm trí em nhất chính là những buổi sáng bình minh trên biển. Em thức dậy từ sớm tinh mơ, cùng ba mẹ ra bãi biển. Bầu trời lúc ấy chỉ là một dải màu tím hồng dịu dàng, rồi dần chuyển sang màu vàng cam rực rỡ, như một bức tranh sơn mài được vẽ bằng ánh sáng. Những con thuyền thúng nhỏ bé, những cánh buồm nâu sẫm lấp lánh dưới nắng sớm, rẽ sóng ra khơi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Sóng biển rì rào như lời ru, xô vào bờ cát trắng mịn, để lại những bọt tung trắng xóa, lấp lánh như kim cương. Em thích thú chạy nhảy, nhặt những vỏ sò đủ màu sắc, cảm nhận hơi ấm của cát và sự trong lành của gió biển.  Những ngày tiếp theo, chúng em khám phá đảo. Em nhớ như in cảnh những phiên chợ buổi sáng, người dân địa phương mộc mạc, hiếu khách bày bán những hải sản tươi ngon như tôm, mực, ghẹ còn nhảy tanh tách. Chúng em được thưởng thức những món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị biển, vị ngọt lành của hải sản khiến em ăn mãi không chán. Em còn được thuê xe đạp, len lỏi qua những con đường nhỏ, ngắm nhìn những ngôi nhà nhỏ xinh, những hàng phi lao xanh ngắt rì rào trong gió.  Điều làm em xúc động nhất là sự thân thiện, chân chất của người dân đảo. Họ cười nói vui vẻ, luôn sẵn lòng chỉ đường, chia sẻ về cuộc sống nơi đảo xa. Tình người ấm áp ấy làm cho chuyến đi của em không chỉ là ngắm cảnh mà còn là sự kết nối, hiểu thêm về vẻ đẹp của con người và đất nước mình. Khi phải rời xa Cô Tô, lòng em trào dâng bao quyến luyến. Cảnh biển, bãi cát, con người và những trải nghiệm nơi đây đã khắc sâu vào tâm trí. Cô Tô không chỉ là một điểm đến du lịch, mà còn là nơi em học được cách yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và trân trọng những giá trị bình dị. Chắc chắn rằng, em sẽ có dịp quay lại vùng biển đảo xinh đẹp này để tìm lại cảm giác bình yên và những kỷ niệm tươi đẹp ấy.

câu 1:khả năng cao là thơ tự do hoặc lục bác biến thể

câu 2 : biểu cảm và miêu tả

câu 3 : là liệt kê

câu 4 :Từ nơi được gọi Thiên Đàng/ ngoại luôn có cách dịu dàng bên con": Dù bà đã khuất, ở một thế giới khác (Thiên Đàng), nhưng tình thương và sự che chở của bà không mất đi; bà vẫn "luôn có cách dịu dàng" để ở bên, dõi theo, và nâng đỡ tinh thần người cháu, có thể qua những kỷ niệm, qua những giấc mơ, hoặc qua sự che chở vô hình của thiên nhiên. 

câu 5 : Tình yêu thương gia đình, đặc biệt là tình bà cháu, là vô giá, là cội nguồn sức mạnh.Dù người thân đã mất, tình cảm ấy vẫn vẹn nguyên, ta cần trân trọng, gìn giữ Cần sống tốt, hiếu thảo, xứng đáng với tình yêu thương mà bà đã dành cho mình.