Vi Trương Bảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà
Nước nhà đang bị giặc xâm lăng giày xéo, biết bao đồng chí đang bị gông cùm xiềng xích. Cuộc đời còn lầm than cơ cực, bao năm Bác bôn ba hải ngoại tìm đường cứu nước giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ lầm than. Nay nước nhà còn đang chìm trong khói lửa đạn bom lòng Bác sao có thể ngủ yên giấc được. Chưa ngủ không hẳn chỉ vì cảnh đẹp đêm nay mà chưa ngủ vì nỗi nước nhà.Nỗi nhớ nhà lo cho nước nhà làm cho trái tim Bác luôn thổn thức. Bác thức trong đêm khuya trằn trọc băn khoăn không sao ngủ được. Lòng yêu nước sâu sắc mãnh liệt xiết bao
Chúc bn hc tốt!
Nếu ở hai câu đầu là cảnh đẹp đêm trăng nơi rừng sâu thì hai câu sau là tâm trạng của Bác trước thời cuộc: Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà. Trước vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên, Bác đã sung sướng thốt lên lời ca ngợi: cảnh khuya như vẽ. Cái hồn của tạo vật đã tác động mạnh đến trái tim nghệ sĩ nhạy cảm của Bác và là nguyên nhân khiến cho người chưa ngủ. Ngủ làm sao được trước đêm lành trăng đẹp như đêm nay ?! Thao thức là hệ quả tất yếu của nỗi trăn trở, xao xuyến không nguôi trong tâm hồn Bác trước cái đẹp. Còn một lí do nữa không thể không nói đến. Bác viết thật giản dị: Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà. Vậy là đã rõ. Ở câu thơ trên, Bác chưa ngủ vì tâm hồn nghệ sĩ xao xuyến trước cảnh đẹp. Còn ở câu dưới, Bác chưa ngủ vì nghĩ đến trách nhiệm nặng nề của một lãnh tụ cách mạng đang Hai vai gánh vác việc sơn hà. Trong bất cứ thời điểm nào, hoàn cảnh nào, Bác cũng luôn canh cánh bên lòng nỗi niềm dân, nước. Nỗi niềm ấy hội tụ mọi suy nghĩ, tình cảm và hành động của Người. Tuy Bác lặng lẽ ngắm cảnh thiên nhiên và phát hiện ra những nét đẹp tuyệt vời nhưng tâm hồn Bác vẫn hướng tới nước nhà. Đang từ trạng thái say mê chuyển sang lo lắng, tưởng chừng như phi lôgíc nhưng thực ra hai điều này lại gắn bó khăng khít với nhau. Cảnh gợi tình và tình không bó hẹp trong phạm vi cá nhân mà mở rộng tới tình dân, tình nước, bởi Bác đang ở cương vị một lãnh tụ Cách mạng với trách nhiệm vô cùng to lớn, nặng nề. Bác không giấu nỗi lo mà nói đến nó rất tự nhiên. Ánh trăng vằng vặc và Tiếng suối trong như tiếng hát xa không làm quên đi nỗi đau nô lệ của nhân dân và trách nhiệm đem lại độc lập cho đất nước của Bác. Ngược lại, chính cảnh thiên nhiên đẹp đẽ đầy sức sống đã khơi dậy mạnh mẽ quyết tâm cứu nước cứu dân của Bác. Non sông đất nước đẹp như gấm như hoa này không thể nào để rơi vào tay quân xâm lược. Câu thơ cuối cùng chất chứa cảm xúc thật mênh mông, sâu sắc. Hồn người lắng sâu vào hồn cảnh vật và cái sâu lắng của cảnh vật tôn thêm nét sâu lắng của hồn người.
- Tím dòng sông - tím lục bình
Con đò ký ức trở mình nghe thương
- Ai đi chợ Thủ - Bình Dương"
Hỏi dùm tôi...lá trầu vườn nhà em...
Bình Dương Một góc tình riêng...!
- Chiều chiều mượn ngựa ông Đô,
Mượn ba chú lính đưa cô tôi về
Đưa về chợ Thủ bán hủ, bán ve
Bán bộ đồ chè, bán cối đâm tiêu
- Có bao giờ anh về Bình Dương
Dưới bóng quê hương vườn cây trái ngọt
Nghe hương quê đưa về thoang thoảng
Cây trái trong vườn thơm từng bước chân qua
Những con đường mẹ về ban trưa
Bóng nắng chang chang ngày xưa lối nhỏ
Nay thênh thang chân trời dang rộng
Em đón chờ anh trong hương sắc Bình Dương
Đậm đà tình quê khúc dân ca ngọt ngào
Dịu dàng làm sao có em là ca dao
Thuyền là vầng trăng lướt trên sông êm đềm
Điệu đàn tình quê gió đưa về êm êm
Dù mai sau đó có như cánh chim ngàn phương
Tình quê tha thiết nhớ thương ôi càng thương
- Ai về ngang đất Lái Thiêu
Nhớ người con gái mỹ miều nết na
Bình Dương người đẹp mặn mà
Minh tinh Thẩm Thúy, nữa là Việt Trinh
Hàng hàng lớp lớp gái xinh
Còn chờ ai đến trao tình đó
- Ai về ngang đất Lái Thiêu
Nhớ người con gái mỹ miều nết na
Bình Dương người đẹp mặn mà
Minh tinh Thẩm Thúy, nữa là Việt Trinh
Hàng hàng lớp lớp gái xinh
Còn chờ ai đến trao tình đó nha
- Có bao giờ anh về Bình Dương
Dưới bóng quê hương vườn cây trái ngọt
Nghe hương quê đưa về thoang thoảng
Cây trái trong vườn thơm từng bước chân qua
Những con đường mẹ về ban trưa
Bóng nắng chang chang ngày xưa lối nhỏ
Nay thênh thang chân trời dang rộng
Em đón chờ anh trong hương sắc Bình Dương
Đậm đà tình quê khúc dân ca ngọt ngào
Dịu dàng làm sao có em là ca dao
Thuyền là vầng trăng lướt trên sông êm đềm
Điệu đàn tình quê gió đưa về êm êm
Dù mai sau đó có như cánh chim ngàn phương
Tình quê tha thiết nhớ thương ôi càng thương
- Anh về chợ Búng nhớ em
Sầu riêng , măng cụt nhớ đem quà về
Nếu anh mà có ô kê
Bánh Bèo, Bì Cuốn, khỏi chê anh rồi.
- Chiều chiều mượn ngựa ông Đô,
Mượn ba chú lính đưa cô tôi về
Đưa về chợ Thủ bán hủ, bán ve
Bán bộ đồ chè, bán cối đâm tiêu
- Anh về chợ Búng nhớ em
- Sầu riêng , măng cụt nhớ đem quà về
- Nếu anh mà có ô kê
- Bánh Bèo, Bì Cuốn, khỏi chê anh rồi.
YES I DO , I LIKE DOGS . HOW ABOUT YOU ? DO YOU LIKE DOGS , OR CATS ?
IT'S MATH .
HAILO
Chúng ta phải biết ơn người lao động vì nhờ có họ mà xã hội hoạt động và phát triển: họ làm ra lương thực, quần áo, nhà cửa, đường sá, dịch vụ…, đáp ứng nhu cầu sống hằng ngày của mọi người. Sự biết ơn thể hiện tôn trọng công sức, trí tuệ và giá trị lao động của họ.
Chúng ta phải biết ơn người lao động vì nhờ có họ mà xã hội hoạt động và phát triển: họ làm ra lương thực, quần áo, nhà cửa, đường sá, dịch vụ…, đáp ứng nhu cầu sống hằng ngày của mọi người. Sự biết ơn thể hiện tôn trọng công sức, trí tuệ và giá trị lao động của họ.
Chúng ta phải biết ơn người lao động vì nhờ có họ mà xã hội hoạt động và phát triển: họ làm ra lương thực, quần áo, nhà cửa, đường sá, dịch vụ…, đáp ứng nhu cầu sống hằng ngày của mọi người. Sự biết ơn thể hiện tôn trọng công sức, trí tuệ và giá trị lao động của họ.