Nguyễn Duy Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt biến thể (mỗi khổ 4 câu, mỗi câu 7 chữ, gieo vần liền hoặc vần cách linh hoạt).
Câu 2.
Khổ cuối:
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
→ Vần: “bay – tay – này”
→ Kiểu vần: vần liền (vần chân) – các câu 1, 2, 4 cùng vần “ay”.
Câu 3.
Biện pháp tu từ chủ đạo: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được sử dụng xuyên suốt bài thơ.
Tác dụng: Nhấn mạnh những cảnh chia ly thường gặp nơi sân ga, tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm xúc bâng khuâng, xót xa và thấm đẫm nỗi buồn ly biệt.
Câu 4.
Đề tài: Cảnh chia tay nơi sân ga.
Chủ đề: Nỗi buồn chia ly, sự cô đơn và tình người ấm áp trong những cuộc tiễn đưa – qua đó thể hiện tấm lòng cảm thông, tinh tế của thi nhân với những phận người xa cách.
Câu 5.
Yếu tố tự sự: Bài thơ có người kể chuyện (“tôi”) chứng kiến, ghi lại từng cảnh tiễn biệt bằng lời kể xen cảm xúc.
Tác dụng:
– Làm cho bài thơ có tính chân thực, sinh động như một chuỗi ký ức được kể lại.
– Giúp bộc lộ sâu sắc cảm xúc của nhân vật trữ tình: nỗi buồn man mác, niềm thương cảm đối với những con người trong cảnh chia ly.
– Tạo nên chất “truyện thơ” đậm đà, vừa trữ tình vừa tự sự – nét đặc trưng trong phong cách Nguyễn Bính.
câu 1:
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh giàu cảm xúc về những cuộc chia ly nơi bến tàu – biểu tượng quen thuộc của nỗi buồn xa cách trong cuộc đời. Với giọng điệu thủ thỉ, sâu lắng và biện pháp điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, nhà thơ đã khắc họa một loạt hình ảnh tiễn đưa đầy xúc động: hai cô bé khóc chia tay, đôi người yêu bịn rịn, bà mẹ tiễn con đi xa… Mỗi “bóng người” hiện lên giản dị mà thấm thía, làm nổi bật nỗi buồn nhân thế và tình người chân thành. Nghệ thuật miêu tả giàu tính tạo hình cùng những vần thơ mượt mà, tha thiết khiến cảnh chia ly không chỉ buồn mà còn rất đỗi nhân văn. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” kết lại bài thơ như một nốt ngân dài của cảm xúc, gợi niềm thương cảm sâu sắc về phận người trôi nổi giữa dòng đời. Với bài thơ này, Nguyễn Bính không chỉ kể chuyện ly biệt, mà còn cất lên tiếng lòng dịu dàng, tha thiết về tình người trong những khoảnh khắc chia xa.
câu 2 bài làm
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết:
“Trong rừng có nhiều lối đi,
Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.”
Hai câu thơ giản dị nhưng chứa đựng một triết lý sâu sắc: con người cần có sự chủ động lựa chọn lối đi riêng và dũng cảm sáng tạo trong cuộc sống.
Trước hết, “lối đi chưa có dấu chân người” là hình ảnh ẩn dụ cho con đường mới, con đường chưa ai từng bước qua. Nó tượng trưng cho sự khác biệt, độc lập và sáng tạo của mỗi cá nhân. Trong cuộc sống, ai cũng đứng trước nhiều ngả rẽ, nhiều lựa chọn. Có người chọn lối mòn an toàn, có người dám bước trên con đường mới – đầy thử thách nhưng cũng mở ra cơ hội để khẳng định bản thân. Chính sự chủ động và sáng tạo ấy tạo nên giá trị riêng biệt cho mỗi con người.
Sự chủ động trong việc lựa chọn lối đi riêng thể hiện ở tinh thần tự lập và dám chịu trách nhiệm. Khi ta không phụ thuộc vào người khác, không chạy theo đám đông, ta đang thể hiện bản lĩnh sống của mình. Người chủ động không chờ đợi cơ hội đến, mà tự tạo ra cơ hội, dám thử, dám sai và dám sửa. Chẳng hạn, Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần trước khi phát minh ra bóng đèn điện, nhưng chính tinh thần sáng tạo và kiên trì ấy đã giúp ông thay đổi cả thế giới.
Mặt khác, sáng tạo là yếu tố làm nên sự tiến bộ của nhân loại. Nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ, thế giới đã không có những phát minh, tác phẩm nghệ thuật hay những tư tưởng mới mẻ. Người sáng tạo là người biết nhìn thế giới bằng con mắt khác biệt, dám nghĩ khác, làm khác để mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng. Trong thời đại hiện nay, khi xã hội phát triển nhanh, nếu không chủ động học hỏi, đổi mới tư duy, con người dễ bị tụt lại phía sau.
Tuy nhiên, không phải bất kỳ sự “khác biệt” nào cũng đáng trân trọng. Việc chọn lối đi riêng cần dựa trên hiểu biết, năng lực và giá trị nhân văn. Nếu con người chỉ muốn nổi bật mà không có mục đích đúng đắn, họ dễ sa vào lối sống lập dị, cực đoan. Vì vậy, sáng tạo phải gắn liền với trách nhiệm và ý nghĩa tích cực cho bản thân và xã hội.
Thực tế cho thấy, những người dám chọn “lối đi chưa có dấu chân người” thường để lại dấu ấn sâu đậm. Từ các nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân cho đến những người bình thường dám nghĩ khác – tất cả đều góp phần tạo nên sự đa dạng và tiến bộ cho cuộc sống. Chính vì vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng tinh thần tự chủ, khát vọng sáng tạo và không ngại đối diện với khó khăn khi theo đuổi con đường riêng của mình.
Tóm lại, thông điệp từ câu thơ của Robert Frost nhắc nhở chúng ta rằng: chỉ khi dám đi con đường của riêng mình, con người mới thật sự sống trọn vẹn và có ý nghĩa. Sự chủ động và sáng tạo không chỉ là chìa khóa mở cánh cửa thành công mà còn là biểu hiện của bản lĩnh, của khát vọng vươn lên không ngừng trong hành trình làm người.