Trần Minh Quân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Minh Quân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Người xưa có câu: "Chim khôn kêu tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe". Ngôn ngữ vốn là tài sản quý giá, là kết tinh văn hóa ngàn đời của dân tộc. Thế nhưng, trong môi trường học đường vốn được coi là biểu tượng của sự văn minh, hiện tượng nói tục, chửi bậy lại đang bùng phát như một thứ "virus" độc hại, gặm nhấm nhân cách của một bộ phận không nhỏ học sinh. Đây là một thực trạng đáng báo động mà chúng ta cần quyết liệt lên tiếng phản đối. Trước hết, cần thẳng thắn nhìn nhận rằng nói tục, chửi bậy không phải là cách để khẳng định "cái tôi" hay sự trưởng thành. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng những lời nói thô thiển, gai góc sẽ giúp mình trở nên "ngầu" hơn, cá tính hơn hoặc để ra oai với bạn bè. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Một lời nói tục thốt ra không bao giờ làm giá trị bản thân tăng lên, nó chỉ cho thấy một tâm hồn nghèo nàn về vốn từ và sự lệch lạc trong nhận thức. Đó là biểu hiện của việc thiếu tôn trọng người nghe và thiếu tôn trọng chính bản thân mình. Xét về góc độ văn hóa, nói tục chửi bậy là hành vi trực tiếp xúc phạm đến sự trong sáng của tiếng Việt. Tiếng nói của cha ông ta vốn giàu và đẹp, là phương tiện để truyền tải yêu thương, đạo lý. Khi học sinh dùng những từ ngữ thô tục để giao tiếp, các bạn đang vô tình làm vẩn đục "dòng suối" văn hóa dân tộc, biến môi trường sư phạm thanh cao trở nên dung tục, tầm thường. Sâu sắc hơn, lời nói chính là "gương soi" của tư duy. Người có tư duy mạch lạc, có giáo dục sẽ biết cách dùng ngôn từ để thuyết phục và sẻ chia. Ngược lại, việc lạm dụng những tiếng chửi thề phản xạ cho thấy sự lười biếng trong tư duy và sự mất kiểm soát về cảm xúc. Khi bế tắc trong ngôn ngữ, người ta dùng đến sự thô bạo của lời nói. Lâu dần, thói quen này sẽ hình thành một lối sống thô lỗ, thiếu văn minh, gây rạn nứt các mối quan hệ xã hội và tạo nên một rào cản lớn trên con đường trở thành những công dân ưu tú. Đã đến lúc chúng ta cần "tuyên chiến" với vấn nạn này. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ để giáo dục, định hướng lại nhận thức cho học sinh. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ý thức tự trọng của mỗi cá nhân. Mỗi học sinh cần hiểu rằng: thước đo giá trị của một con người không nằm ở những câu chửi thề "đao to búa lớn", mà nằm ở tri thức trong trí tuệ và sự tử tế trong lời ăn tiếng nói. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói xấu cần được loại bỏ triệt để khỏi môi trường học đường. Hãy nhớ rằng, lời nói một khi thốt ra sẽ định nghĩa bạn là ai. Đừng để những tạp âm thô tục làm lu mờ đi vẻ đẹp của tâm hồn và trí tuệ. Hãy trả lại cho tiếng Việt sự thanh sạch, và trả lại cho học đường một không gian văn hóa đúng nghĩa.

Khần trương trái ngược là chậm chạp

Mạnh mẽ trái nghĩa là yếu đuối


Ma - Chu Pi - Chu

Pê - Ru

Ma - Chu Pi - Chu

Pê - Ru

Trong cuộc sống, có những cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua như mây khói, nhưng cũng có những người xuất hiện và thay đổi hoàn toàn cách ta nhìn nhận về thế giới. Với em, người bạn tên Tuấn Hưng chính là món quà quý giá ấy. Hưng không chỉ là người đồng hành, mà còn là một "người anh", một tấm gương sáng để em tự soi chiếu và hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Ngay từ những ngày đầu gặp gỡ, em đã bị ấn tượng bởi vẻ ngoài đĩnh đạc và đôi mắt sáng ngời ý chí của Tuấn Hưng. Ở Hưng luôn toát ra một nguồn năng lượng ấm áp nhưng cũng đầy bản lĩnh. Em nhớ nhất là nụ cười hiền hậu của bạn – một nụ cười không phô trương nhưng đủ sức xoa dịu mọi căng thẳng sau những giờ học mệt mỏi. Chính phong thái điềm tĩnh ấy đã dạy cho em bài học đầu tiên về sự tự chủ: rằng sức mạnh thật sự của một người đàn ông không nằm ở tiếng vang của lời nói, mà nằm ở sức nặng của hành động. Điều khiến em trân quý Tuấn Hưng nhất chính là sự sâu sắc trong suy nghĩ. Có những lúc em nản lòng trước một bài toán khó hay một thất bại nhỏ trong cuộc sống, Hưng luôn là người ở bên, không phải để làm hộ, mà để tiếp thêm cho em niềm tin. Bạn thường bảo em rằng: "Mỗi khó khăn đều là một bài kiểm tra để xem mình xứng đáng đi xa đến đâu". Những lời nói ấy như một luồng sáng, giúp em hiểu ra rằng cuộc đời là một dòng sông dài, và mỗi thử thách chính là những con sóng giúp tay chèo thêm vững vàng. Tình bạn giữa em và Tuấn Hưng không chỉ dừng lại ở những buổi vui chơi, mà là sự đồng điệu về tâm hồn và lý tưởng. Hưng đã dạy em biết cách lắng nghe trái tim mình, biết bao dung với lỗi lầm của người khác và nghiêm khắc với chính bản thân. Trong mắt em, Hưng giống như một cuốn sách hay mà càng đọc, em lại càng khám phá ra nhiều điều thú vị và nhân văn. Sự hiện diện của bạn khiến những ngày đến trường của em trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng tình cảm chân thành và sự kính trọng mà em dành cho Tuấn Hưng sẽ mãi vẹn nguyên. Cảm ơn Hưng vì đã xuất hiện trong những năm tháng thanh xuân này, để em biết rằng: Để trở thành một người tử tế, trước hết mình phải học cách sống chân thành và nỗ lực không ngừng nghỉ như cách mà bạn đã và đang làm.

Mùa xuân về mang theo không khí ấm áp và tràn đầy sức sống.

Mùa xuân đến, trăm hoa đua nhau khoe sắc rực rỡ và những cánh én lại chao liệng trên bầu trời xanh.

a,Buồn bã:
  • Buồn rầu
  • Rầu rĩ
  • b. Siêng năng:
  • Chăm chỉ
  • Cần cù

a,Tác dụng: Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật (cô giáo).

b,Tác dụng: Đánh dấu các ý trong một danh sách liệt kê (các quy định của học sinh).

c,Tác dụng : Đánh dấu phần chú thích, giải thích thêm

Có những ngày nắng làm người ta nhớ, nhưng cũng có những ngày mưa khiến lòng người lắng lại để yêu hơn nơi mình đang sống. Quê em vốn bình dị với núi đồi, con đường nhỏ và những mái nhà thân quen, thế nhưng mỗi khi cơn mưa kéo về, cảnh vật như khoác lên một tâm hồn khác. Mưa không chỉ làm dịu đi cái oi ả của đất trời mà còn gợi lên trong em cảm giác yên bình, gần gũi và tha thiết với quê hương mình.

Khi cơn mưa bắt đầu kéo đến, bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại như có ai đó phủ lên một tấm khăn màu xám khổng lồ. Những đám mây đen nối nhau ùn ùn kéo tới, che kín cả khoảng trời rộng lớn. Gió nổi lên từng cơn làm hàng cây ven đường nghiêng ngả, cành lá đung đưa như đang thì thầm báo hiệu mưa về.

Rồi những hạt mưa đầu tiên rơi xuống lộp bộp trên mái nhà. Chỉ trong chốc lát, cơn mưa đã ào xuống trắng xóa như dòng thác bạc từ trên trời đổ xuống. Con đường trước nhà được nước mưa gột rửa nên sạch bóng như một tấm gương dài. Những hàng cây sau bao ngày chịu nắng nóng giờ như được tắm mát, vui vẻ dang rộng cành lá đón mưa. Xa xa, núi đồi ẩn hiện trong màn mưa mờ ảo trông như một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp.

Dòng suối nhỏ dưới chân đồi cũng trở nên nhộn nhịp hơn. Nước chảy róc rách như đang cất tiếng hát vui tai giữa không gian yên tĩnh. Những giọt mưa còn đọng trên lá long lanh như những viên pha lê nhỏ bé. Sau cơn mưa, bầu không khí trở nên mát lạnh và trong lành biết bao. Mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài, khoác lên mình vẻ tươi mới đầy sức sống.

Cơn mưa rồi cũng qua đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong từng tán lá, con đường và trong cả lòng em. Nhìn quê hương sau mưa sạch sẽ, tươi mới và đầy sức sống, em càng thêm yêu nơi mình đã lớn lên. Có lẽ, chính những điều giản dị như một ngày mưa quê nhà đã làm nên vẻ đẹp sâu lắng của cuộc sống — vẻ đẹp không rực rỡ ồn ào nhưng đủ để khiến con người ta nhớ mãi và trân trọng suốt đời.