Nam Phương
Giới thiệu về bản thân
Nghĩa là đã chiến thắng với biển, gió, bão, và sóng của người dân.
Đầu tiên, con người, người dân đã sắp có bão và gió đến. Tiếp theo, một tiếng ào ào dữ dội vang lên và những con người với hai bàn tay và chân đã cằm trên tay một vật gì đó để chống lại bão. Tiếp đến, nước quật vào mặt, vào ngực, vào áo và trào qua đầu. Cuối cùng, những cô gái lẫn tràng trai không sợ chết, hòa lẫn với nước mặn, nên cả đám người đã cứu được quãng đê sống lại hòa bình với nhau.
Là hình ảnh so sánh.
Em rất ấn tượng về chú rùa trong câu chuyện" Rùa và thỏ." Mặc dù đi chậm hơn thỏ, nhưng chú vẫn cố gắng đi không phàn nàn đi chậm hay nhanh. Còn cậu thỏ, chạy như chớp mà vẫn lười biến hơn rùa. Cậu chạy được nữa đoạn đường rồi thấy cà rốt dưới gốc cây rồi đánh một giấc ngon lành. Em cảm thấy chú rùa rất cố gắng và biết cách để thắng. Em sẽ học theo chú rùa và không làm như thỏ.
B. Giới thiệu một cảnh đẹp.
Cảnh đẹp mà em thích nhất là cảnh đẹp hoàn hôn ở bãi biển. Khi chúng em chơi đùa trên cát, em chơi rất vui và bạn em cũng vậy. Đến giờ về, em qua đầu lại và nhìn bãi biển một lần nữa, sau đó em thấy mặt trời to tròn đi từ từ xuống nước biển như đang lặn xuống biển. Mặt trời đang màu vàng đậm đà, còn trên trời thì lại có màu tím và cam tươi. Cảnh đẹp ấy làm cho em cẩm thấy muốn đi đến bãi biên một lần nữa để ngắm ánh hoàn hôn trên bãi biển. Khi ấy, em bảo bố mẹ cho bạn và em chơi một tí nữa, em và bạn chơi rất vui lại và chúng em cùng ngắm ánh hoàn hôn đến khi mặt trời không còn, bố em còn có cả chụp ảnh lại mặt trời nữa.
Hồ về thu, nước trong vắt, mênh mông. Trăng tỏa sáng rọi vào các gợn sóng ào ạt. Thuyền ra khỏi bờ thì hây hẩy gió đông nam, sóng vỗ rập rình. Một lát, thuyền vào gần một đấm sen. Bấy giờ, sen trên hồ đã gần tàn nhưng vẫn còn lơ thơ mấy đóa hoa nở muộn. Muồi hương đưa theo chiều gió... ngào ngạt. Thuyền theo gió cứ từ từ mà đi ra từ giữa khoảng vô tận.
Ngoài suối, tiếng chim cuốc vọng vào đều đều.
Câu chủ đề này nằm ở cuối đoạn văn.
Ngoài suối, tiếng chim cuốc vọng vào đều đều.
Câu chủ đề này nằm ở cuối đoạn văn.
Câu 5: Lời cô giáo làm Minh nhớ ra Thi Ca hay giấu bàn tay mặt trong hộc bàn. Minh nhớ ánh mắt buồn của bạn lúc nhìn Minh vạch đường phấn trắng. Càng nhớ càng ân hận. Mím môi, Minh đè mạnh chiếc khăn, xóa vết phấn trắng trên mặt bàn.
Câu 6: Bạn Minh đã ranh giới Thi Ca.
Câu 7: Bạn Minh hơi cáu với lại bạn Thi Ca.
Câu 8: Là không nên ranh giới và tôn trọng sự khách biệt của người khác và không nền cáu hoạc tức giận với người khác.
Câu 9: Dấu gạch ngan trên là lời nói của nhân vật
Câu 5. Em đã rất ấng tượng về ông lão vì ông lão đã cho cậu bé ăn, ngủ và em thấy ông lão không hề xin ai thứ gì đó để ăn.
Câu 6. Nội dung chính của bài đọc là ông lão ăn mày
Câu 7. Bị lạc, về, không thấy.