Vũ Thành Trung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thành Trung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm vui và buồn. Kỷ niệm buồn nhất của tôi không thể nào quên là khi bà nội của tôi qua đời. Bà là người đã nuôi nấng và chăm sóc tôi từ thuở bé.

Bà nội sống cùng gia đình tôi. Bà rất hiền từ và yêu thương tôi. Hằng ngày bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích hay, dạy tôi những bài học làm người. Những bữa ăn bà nấu, những bài hát ru của bà đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của tôi.Một buổi sáng mùa đông, khi tôi đang chuẩn bị đi học, tôi thấy bà nằm trên giường, sắc mặt bà nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Bố mẹ tôi vội vàng đưa bà đi bệnh viện. Tôi đứng ở cửa nhìn theo, lòng tôi nặng trĩu một nỗi lo sợ. Buổi chiều hôm đó, tôi nhận được tin bà đã qua đời. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi. Tôi chạy về nhà, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Căn nhà vắng lặng, không còn tiếng bà gọi, không còn tiếng bà cười. Mọi thứ trở nên trống rỗng và lạnh lẽo. Tôi nhớ lại những lời bà dặn dò:"Cháu phải ngoan, học giỏi, nghe lời bố mẹ nhé!". Tôi ân hận vì đã có lần cãi lời bà, làm bà buồn. Tôi ước gì có thể quay ngược thời gian để ôm bà, nói lời xin lỗi và cảm ơn bà. Nhưng tất cả chỉ còn là ký ước.

Bà nội ra đi đã để lại trong tôi một khoảng trống không thể lấp đầy. Nỗi buồn đã trở thành động lực để tôi cố gắng học tập, sống tốt hơn, để bà có thể mỉm cười nơi chín suối. Tôi biết rằng, dù bà đã đi xa, nhưng tình yêu thương của bà sẽ mãi mãi ở trong tim tôi.


Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm vui và buồn. Kỷ niệm buồn nhất của tôi không thể nào quên là khi bà nội của tôi qua đời. Bà là người đã nuôi nấng và chăm sóc tôi từ thuở bé.

Bà nội sống cùng gia đình tôi. Bà rất hiền từ và yêu thương tôi. Hằng ngày bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích hay, dạy tôi những bài học làm người. Những bữa ăn bà nấu, những bài hát ru của bà đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của tôi.Một buổi sáng mùa đông, khi tôi đang chuẩn bị đi học, tôi thấy bà nằm trên giường, sắc mặt bà nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt. Bố mẹ tôi vội vàng đưa bà đi bệnh viện. Tôi đứng ở cửa nhìn theo, lòng tôi nặng trĩu một nỗi lo sợ. Buổi chiều hôm đó, tôi nhận được tin bà đã qua đời. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi. Tôi chạy về nhà, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Căn nhà vắng lặng, không còn tiếng bà gọi, không còn tiếng bà cười. Mọi thứ trở nên trống rỗng và lạnh lẽo. Tôi nhớ lại những lời bà dặn dò:"Cháu phải ngoan, học giỏi, nghe lời bố mẹ nhé!". Tôi ân hận vì đã có lần cãi lời bà, làm bà buồn. Tôi ước gì có thể quay ngược thời gian để ôm bà, nói lời xin lỗi và cảm ơn bà. Nhưng tất cả chỉ còn là ký ước.

Bà nội ra đi đã để lại trong tôi một khoảng trống không thể lấp đầy. Nỗi buồn đã trở thành động lực để tôi cố gắng học tập, sống tốt hơn, để bà có thể mỉm cười nơi chín suối. Tôi biết rằng, dù bà đã đi xa, nhưng tình yêu thương của bà sẽ mãi mãi ở trong tim tôi.


câu1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại

câu2 Những hạt dẻ lớn lên trong hoàn cảnh đầy thử thách, phải dũng cảm bay theo gió và đón nhận cuộc sống mới.

câu 3 Khao khát: mong muốn, ao ước một điều gì đó mãnh liệt.

Nhỏ nhắn: có kích thước nhỏ, xinh xắn

câu 4 nhân vật tôi thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong trong truyện đồng thoại là được nhân hóa, có suy nghĩ, tình cảm và hành động giống như con người

câu 5 từ văn bản trên, em rút ra bài học là cần phải dũng cảm, mạnh mẽ, đối mặt với khó, thử thách trong cuộc sống để trưởng thành và đạt được ước mơ của mình.