Nông Diệu Hương
Giới thiệu về bản thân
1Trước khi nấu
- Vo gạo vừa phải (không chà xát quá mạnh để giữ dinh dưỡng).
- Đong nước đúng tỉ lệ (thường 1 gạo : 1–1.2 nước, tùy loại gạo).
- Lau khô đáy nồi trước khi đặt vào thân nồi → tránh chập điện.
2. Khi nấu
- Đậy kín nắp, không mở nắp nhiều lần (làm mất nhiệt, cơm dễ nhão/sống).
- Không cắm chung ổ điện với thiết bị công suất lớn.
- Đặt nồi ở nơi khô ráo, thoáng, tránh gần nước hoặc vật dễ cháy.
3. Sau khi nấu
- Khi cơm chín, nên xới tơi ngay để cơm không bị nhão.
- Không để chế độ “giữ ấm” quá lâu (chỉ nên dưới 4–6 giờ) để tiết kiệm điện và giữ chất lượng cơm.
- Rút điện khi không sử dụng.
4. Vệ sinh & bảo quản
- Rửa lòng nồi nhẹ nhàng, không dùng vật cứng làm trầy lớp chống dính.
- Lau sạch mâm nhiệt và thân nồi, tránh nước rơi vào bên trong.
- Kiểm tra dây điện định kỳ, nếu hỏng phải thay ngay.
5. Mẹo tiết kiệm điện
- Nấu lượng cơm vừa đủ, tránh nấu quá ít hoặc quá nhiều.
- Không bật/tắt nồi liên tục.
- Tận dụng nhiệt giữ ấm, không hâm lại nhiều lần.
1Trước khi nấu
- Vo gạo vừa phải (không chà xát quá mạnh để giữ dinh dưỡng).
- Đong nước đúng tỉ lệ (thường 1 gạo : 1–1.2 nước, tùy loại gạo).
- Lau khô đáy nồi trước khi đặt vào thân nồi → tránh chập điện.
2. Khi nấu
- Đậy kín nắp, không mở nắp nhiều lần (làm mất nhiệt, cơm dễ nhão/sống).
- Không cắm chung ổ điện với thiết bị công suất lớn.
- Đặt nồi ở nơi khô ráo, thoáng, tránh gần nước hoặc vật dễ cháy.
3. Sau khi nấu
- Khi cơm chín, nên xới tơi ngay để cơm không bị nhão.
- Không để chế độ “giữ ấm” quá lâu (chỉ nên dưới 4–6 giờ) để tiết kiệm điện và giữ chất lượng cơm.
- Rút điện khi không sử dụng.
4. Vệ sinh & bảo quản
- Rửa lòng nồi nhẹ nhàng, không dùng vật cứng làm trầy lớp chống dính.
- Lau sạch mâm nhiệt và thân nồi, tránh nước rơi vào bên trong.
- Kiểm tra dây điện định kỳ, nếu hỏng phải thay ngay.
5. Mẹo tiết kiệm điện
- Nấu lượng cơm vừa đủ, tránh nấu quá ít hoặc quá nhiều.
- Không bật/tắt nồi liên tục.
- Tận dụng nhiệt giữ ấm, không hâm lại nhiều lần.
Câu 2.
Bài làm
Năm học lớp 1 là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời em, bởi đó là lần đầu tiên em được bước vào một môi trường mới, được học, được làm quen với thầy cô và bạn bè. Trong suốt năm học ấy, có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm sâu sắc nhất với em là lần em lần đầu tiên được cô giáo khen trước lớp.
Ngày ấy, em mới chỉ là một cô bé nhút nhát, đi học mà lúc nào cũng sợ bị cô gọi lên bảng. Em thường run rẩy mỗi khi làm bài, sợ mình làm sai sẽ bị cô nhắc nhở. Hôm đó, trong tiết học Tập đọc, cô giáo gọi em lên đọc bài “Cô giáo lớp em”. Lúc ấy, tim em đập mạnh, tay run run cầm sách. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu đọc. Ban đầu, giọng em còn nhỏ, nhưng rồi dần dần, em lấy lại bình tĩnh và đọc rõ ràng, trôi chảy hơn. Khi em đọc xong, cô giáo mỉm cười và nói:
— “Hôm nay, con đọc rất tốt! Cô khen con đã mạnh dạn hơn rồi nhé!”
Cả lớp vỗ tay, còn em thì ngượng ngùng nhưng trong lòng vui lắm. Đó là lần đầu tiên em được cô khen trước mặt các bạn. Buổi học hôm ấy về, em kể lại với mẹ trong niềm hân hoan và mẹ cũng ôm em vào lòng, khen em đã tiến bộ. Từ hôm đó, em không còn sợ phát biểu nữa, mà còn thích được cô gọi lên đọc bài, làm bài. Em cảm thấy yêu trường, yêu lớp và đặc biệt là yêu cô giáo hiền hậu của mình hơn bao giờ hết.
Trải nghiệm ấy tuy nhỏ bé, nhưng đã giúp em vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu và trở nên tự tin hơn. Em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và dám thử, em sẽ làm được nhiều điều mà trước đây tưởng chừng như không thể. Năm học lớp 1 vì thế luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong tuổi thơ của em.
Câu 2.
Bài làm
Năm học lớp 1 là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời em, bởi đó là lần đầu tiên em được bước vào một môi trường mới, được học, được làm quen với thầy cô và bạn bè. Trong suốt năm học ấy, có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm sâu sắc nhất với em là lần em lần đầu tiên được cô giáo khen trước lớp.
Ngày ấy, em mới chỉ là một cô bé nhút nhát, đi học mà lúc nào cũng sợ bị cô gọi lên bảng. Em thường run rẩy mỗi khi làm bài, sợ mình làm sai sẽ bị cô nhắc nhở. Hôm đó, trong tiết học Tập đọc, cô giáo gọi em lên đọc bài “Cô giáo lớp em”. Lúc ấy, tim em đập mạnh, tay run run cầm sách. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu đọc. Ban đầu, giọng em còn nhỏ, nhưng rồi dần dần, em lấy lại bình tĩnh và đọc rõ ràng, trôi chảy hơn. Khi em đọc xong, cô giáo mỉm cười và nói:
— “Hôm nay, con đọc rất tốt! Cô khen con đã mạnh dạn hơn rồi nhé!”
Cả lớp vỗ tay, còn em thì ngượng ngùng nhưng trong lòng vui lắm. Đó là lần đầu tiên em được cô khen trước mặt các bạn. Buổi học hôm ấy về, em kể lại với mẹ trong niềm hân hoan và mẹ cũng ôm em vào lòng, khen em đã tiến bộ. Từ hôm đó, em không còn sợ phát biểu nữa, mà còn thích được cô gọi lên đọc bài, làm bài. Em cảm thấy yêu trường, yêu lớp và đặc biệt là yêu cô giáo hiền hậu của mình hơn bao giờ hết.
Trải nghiệm ấy tuy nhỏ bé, nhưng đã giúp em vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu và trở nên tự tin hơn. Em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và dám thử, em sẽ làm được nhiều điều mà trước đây tưởng chừng như không thể. Năm học lớp 1 vì thế luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong tuổi thơ của em.
Các thiết bị ra là
-Màn hình
-Loa
-Máy in
d-b-c-a
Việc nên làm khi sử dụng máy tính
-Sử dụng máy tính để tra cứu thông tin học tập
-Sử dụng máy tính để làm bài thuyết trình nếu giáo viên yêu cầu
Việc không nên làm khi sử dụng máy tính
-Không sử dụng máy tính để vào các trang wed có thông tin không phù hợp với độ tuổi
-Không sử dụng máy tính để bịa đạt các thông tin không đúng về người khác
Khi mới qua khỏi cổng trường , tôi thấy sờ sợ vì bên trong có rất đông các bạn và các thầy cô giáo mới. Tôi níu chặt áo mẹ. Mẹ đang mải dỗ dành tôi thì cô xuất hiện, nhẹ nhàng, thướt tha trong bộ áo dài màu hồng phớt. Bây giờ, tôi thấy cô giống hệt một nàng tiên nhẹ nhàng bay tới. Cô cúi xuống, hỏi thăm tôi ân cần. Tôi bỗng cảm thấy mình rất tự tin, cảm giác lo sợ đã biến đâu mât. Cô tự giới thiệu với tôi tên cô là Niềm rồi dẫn tôi vào lớp.
Trong lớp, các bạn đang chơi đùa vui vẻ. Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt long lanh, hiền dịu của cô nhìn tôi . Trong suốt năm năm học, tôi đã nhận được không biết bao nhiêu ánh mắt, nụ cười của các thầy cô nhưng ánh mắt cô Niềm có lẽ là bao dung, ân cần hơn tất cả. Trong suốt năm học ấy, tôi đã bao nhiều lần làm cô phải buồn, nhưng nhờ ánh mắt lúc thì nghiêm nghị, khi thì động viên, khích lệ mà tôi đã biết tự sửa chữa sai lầm để vươn lên. Sau này, khi tôi đã học lớp 4, lớp 5, mỗi lần gặp cô, tôi thấy ánh mắt cô vẫn dịu dàng, ân cần như ngày đầu tiên cô nhìn tôi trong ngày khai giảng năm nào.
Bây giờ, tuy đã lớn và đang học năm đầu tiên ở trường Trung học cơ sở, tôi vẫn nhớ về cô Niềm với những ánh mắt, nụ cười. Kỉ niệm về người mẹ thứ hai ấy là những kỉ niệm đẹp nhất trong thời học sinh của tôi.
câu1:
trả lời: theo ngôi thứ 3
câu2:
trả lời: theo câu chuyện bà Hà cũng không biết ai đã là người trồng cây này.
câu3:
trả lời : biện pháp tu từ nhân hóa : cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.
tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, có hồn, gần gũi với con người .Gợi tả rõ nét sự phát triển nhanh chóng và tươi tốt của cây, như thể nó đang tự mình mặc một chiếc áo mới .Tăng tính biểu cảm, khiến cho câu văn trở nên sinh động và giàu hình ảnh hơn.
câu4:
trả lời: cho thấy Hà đã hiểu ra ý nghĩa thiêng liêng của những cánh hoa, đó là kỷ vật của ông, biểu tượng cho tình yêu quê hương và sự hy sinh cao cả mà người đi trước đã trao gửi.
câu5:
trả lời:
Gia đình là điểm tựa vững chắc, nơi ta luôn tìm thấy bình yên và sức mạnh để vượt qua khó khăn, giống như nhân vật hà tìm được sự che chở dưới bóng cây hoàng lan và nhớ về ông. Gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng những tình cảm đẹp đẽ mà còn là nơi vun đắp, hình thành nên những giá trị và khát vọng sống tốt đẹp. Tình yêu thương, sự gắn bó trong gia đình là điều quý giá giúp ta trưởng thành và thêm yêu cuộc sống.