Đinh Văn Dũng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Thói bắt chước tưởng như vô hại nhưng lại gây nhiều ảnh hưởng xấu đến con người trong cuộc sống. Khi chỉ biết làm theo người khác, ta dễ đánh mất tiếng nói và bản sắc riêng của mình. Con người dễ trở nên phụ thuộc, thiếu sáng tạo và không dám suy nghĩ độc lập. Nhiều người bắt chước theo thói xấu lại càng gặp rắc rối, bị người khác chê cười. Thậm chí, thói quen này khiến ta không nhận ra điểm mạnh thật sự của bản thân. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện sự tự tin và biết trân trọng khả năng riêng của mình.
Câu 2:
Đối với mỗi đứa trẻ chúng em, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng con đường, căn nhà hay góc làng đều đầy ắp những kỉ niệm. Nhưng cánh đồng mới là nơi em cảm thấy yêu thích nhất.
Những ngày hè được về quê thăm ông bà ngoại. Em thường dậy rất sớm và cùng ông ngoại đi dạo trên con đường ven cánh đồng. Khi ấy, ánh mặt trời của ngày mới chỉ vừa bắt đầu ló rạng cũng đủ khiến mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá. Những ruộng lúa xanh mướt trải dài mênh mông. Gió từ xa thổi vào khiến cho những hàng lúa đung đưa như nhảy múa trước gió. Từ phía đường làng đi lại, một vài bác nông dân vừa đi vừa trò chuyện thật vui vẻ. Không khí buổi sáng ở cánh đồng thật trong lành mát mẻ làm sao.
Vì là mùa hè nên chẳng mất bao lâu sau, ánh nắng đã lên cao. Những giọt sương cũng tan dần. Bầu trời trở nên xanh hơn và cao hơn, không có một gợn mây nào cả. Tiếng chim gọi nhau ríu rít nghe thật vui tai. Lúc này, cánh đồng như được bao phủ bởi một màu vàng thật ấm áp của nắng. Và của cả những bông lúa vàng ươm, trĩu nặng nữa. Mùi lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Em thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là một vụ mùa bội thu của các bác nông dân đây.
Cũng vào lúc này, các bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. Những chú trâu được thả đang thung thăng gặm cỏ ở phía đồi cỏ. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi. Mỗi người một công việc của mình, ai cũng thật bận rộn. Sau đó, em còn được thử xuống đồng thu hoạch cùng các bác nông dân. Công việc thật vất vả, nhất là việc sử dụng liềm - một dụng cụ chuyên dùng để cắt lúa. Vậy mà giữa cái nắng nóng của mùa hè, các bác nông dân vẫn cần mẫn làm việc. Thế mới thấy rằng, việc làm nông không hề đơn giản chút nào.
Chuyến về thăm quê đã đem đến cho em một trải nghiệm vô cùng thú vị. Em cảm thấy vô cùng yêu mến làng quê mình.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 2
Câu 2: Hai từ láy trong bài là: Lanh lảnh, khấp khởi
Câu 3: Câu chuyênj trên thuộc thể laoị truyện đồng thoại là vì
1. Nhân vật là loài vật biết nói như con người
Trong truyện, Vẹt, Vượn, Chim Khuyên, Ếch, Gà Trống… đều trò chuyện, thi tài, bày tỏ cảm xúc như con người — đây là đặc điểm rất rõ của truyện đồng thoại.
2. Thế giới loài vật được nhân hoá sinh động
Các con vật trong truyện có suy nghĩ, hành động, tính cách riêng: Vẹt thì huênh hoang, Sáo thì chăm chỉ, Hoạ Mi thì luyện giọng… giống như trẻ em trong đời sống.
3. Cốt truyện nhẹ nhàng, gần gũi với trẻ
Câu chuyện kể về hội thi trong rừng — chủ đề vui tươi, dễ tưởng tượng, phù hợp tâm lý trẻ mầm non. Các sự việc diễn ra đơn giản, dễ hiểu.
4. Truyện mang bài học đạo đức qua hình ảnh loài vật
Thông điệp về sự khiêm tốn, biết luyện tập và có bản sắc riêng được gửi gắm thông qua hành động của con vật — cách dạy rất quen thuộc của truyện đồng thoại.
5. Không gian truyện mang màu sắc tưởng tượng
Thi hát, thi giọng của các con vật và ban giám khảo Ếch — Chim Khuyên là những yếu tố chỉ có trong thế giới tưởng tượng, đặc trưng của thể loại đồng thoại.
4 biện pháp nhằm kêu gọi mọi người trong gia đình em tiết kiệm điện là:
- Chỉ sử điện khi cần thiết
- Tắt các thiết bị điện khi không sử dụng
- Sử dụng nguồn năng lượng sach như năng lượng mặt trời, gió...
- Sử dụng ánh sáng tự nhiên nhiều hơn
a, Kiến trúc mà bạn T nhắc tới là kiến trúc nhà nổi
b, 4 vật liệu tương ứng 4 thành phần cấu tạo của ngôi nhà là: Gỗ, tôn, kính, phao.
Những năm tháng học tiểu học luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong tuổi thơ của em. Ngày đầu tiên bước vào lớp Một, em còn bỡ ngỡ và rụt rè, nắm chặt tay mẹ không muốn buông. Khi cô giáo mỉm cười đón em vào lớp, em mới cảm thấy yên tâm hơn. Hôm đó, em học được cách viết những nét chữ đầu tiên, nghe cô dạy hát và làm quen với các bạn mới. Cảm giác vừa lo lắng vừa háo hức ấy đến giờ em vẫn nhớ như in.
Trong suốt năm năm học tiểu học, em đã có rất nhiều kỷ niệm khó quên. Có những buổi ra chơi em cùng các bạn nhảy dây, đá cầu, có hôm còn cùng nhau chăm sóc bồn hoa trước lớp. Em nhớ nhất là lần đầu tiên em được chọn tham gia thi vẽ cấp trường. Dù chỉ đạt giải khuyến khích, em vẫn rất vui vì đó là thành quả của sự cố gắng và niềm đam mê của mình.
Các thầy cô ở trường tiểu học luôn dịu dàng, tận tâm chỉ bảo cho em từng con chữ, phép tính. Chính nhờ họ mà em học được cách chăm chỉ, lễ phép và biết giúp đỡ người khác. Giờ đây, khi đã lớn hơn, mỗi lần đi ngang qua ngôi trường cũ, em lại bồi hồi nhớ lại tiếng trống trường vang lên, tiếng cười nói rộn ràng của tuổi thơ.
Những năm tháng tiểu học đã để lại trong em biết bao kỷ niệm êm đềm – đó sẽ mãi là khoảng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất của cuộc đời em.
1. Câu chuyện trên kể theo ngôi thứ hai
2. Ông nội trồng cây hoàng lan
3. Biện pháp tu từ nhân hóa từ "Khoác trên mình"
4. Vì lúc đó bạn Hà đang nhớ tới ông nội
5. Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta sinh ra, nuôi dưỡng và dạy dỗ ta nên người, là chỗ dựa tinh thần vững chắc mỗi khi gặp khó khăn. Gia đình mang đến cho ta tình yêu thương, sự sẻ chia và cảm giác an toàn.