Nguyễn Nhật Đông
Giới thiệu về bản thân
Những kỉ niệm đáng nhớ của em ở trường tiểu học là rất nhiều nhưng đối với em trải nghiệm đáng nhớ nhất là được đi chơi cùng các bạn ở bản làng Thái Hải. Trải nghiệm đó khiến em rất khó quên. Chuyến trải nghiệm này mang cho em rất nhiều kiến thức mới lạ, biết nhiều điều hơn .
Chuyến đi này vào khoảng năm em học lớp 4 lúc đó em còn rất bé hay tò mò. Triều hôm đó em vừa đi học về lúc đó rất hồi hộp chỉ muốn đi ăn thật sớm để trèo lên chiếc giường êm ngủ một giấc để có sức khỏe để chơi các chò chơi mà lúc trên lớp thầy đã phổ biến trên lớp. Nằm mãi mà hồi hộp mãi không thể ngủ được bỗng cơn buồn ngủ kéo đến chỉ mới chợp mắt một tí xíu mà đã đên 4 giờ. Nghe tiếng chuông báo thức em bật dậy thật nhanh chạy vèo ra nhà vệ sịnh rồi vệ sinh cá nhân rồi liền bảo bố đưa đến trường
Vừa đến trường em thấy 6 chiếc xe trông rất đồ sộ và hoành tráng. Vừa lên xe đã thấy Khôi (là một người bạn thân của em) đợi sẵn và giữ chỗ cho em. Rồi trên xe bác tài bật nhạc cho bọn em để dễ ngủ hơn. Nhưng không ai buồn ngủ cả ngược lại mọi người còn hồi hợp ai cũng hát theo điệu nhạc làm nghe cũng mê các cô thầy con quay video lại để làm kỉ niệm. Vừa đến mọi người lao xuống như đàn ong vỡ tổ vậy. Vừa xung nhìn phong cảnh thật đẹp làm ai cũng say mê rồi chúng em được rắt đi tham quan như : nhà sàn, cối dán gạo ... Đi tham quan chán chê rồi thầy cô có tổ chức kéo co em có kéo đươc giải nhì ai cũng vui cười khúc khích
Kết thúc buổi ngoại khóa thầy có đưa chúng em mỗi người một cái bánh mì và hộp sũa ăn cho đỡ đói
Qua buổi ngoại khóa này em rất vui học hỏi được nhiều điều mới lạ.
c1 ngôi thứ nhất
c2 bà bạn hà là người trồng cây hoa hoàng lan
C3 biện pháp tu từ nhân hóa trong câu là từ khoác
c4 vì những cánh hoa là các chiến sĩ đã tìm thấy ở dưới ba lô của ông
qua bài học em rút ra gia đình là nơi để về. Gia đình là nơi chia sẻ vui buông trong cuộc sống. Nếu không có gia đình những buồn vui không có ai cha sẻ . Nếu thất bại sẽ ko có nơi để về