Lê Ngọc Diệp
Giới thiệu về bản thân
Xin chào mọi người, hôm nay em sẽ trình bày bài văn về một trải nghiệm đáng nhớ của em hồi tiểu học.
Buổi lễ bế giảng cuối cấp tiểu học tràn đầy những cảm xúc bâng khuâng, xúc động, đầy nuối tiếc khi phải xa thầy, bạn bè, em cũng thế, cũng luyến tiếc cái tuổi học trò nhí nhảnh này lắm, vì những kỉ niệm lúc đó như dần ùa về, như chào tạm biệt em để chào đón em lên ngôi trường mới-trường Trung học cơ sở Bắc Kạn, một ngôi trường mới đầy lạ lẫm, khác hẳn so với trường Tiểu học em.
Em còn nhớ cái hồi lớp một, lúc đó là ngày đầu tiên đi học, em dậy từ rất sớm, khoác chiếc ba lô yêu quý tới trường, được mẹ chở trên xe, lòng em bồn chồn không yên, nghĩ xem ở trường có cái gì, liệu có đầy những chú gấu bông, búp bê hay không, lúc đó em háo hức lắm, chỉ mong mẹ chở đến trường càng sớm càng tốt. Nhưng khi đến nơi, ôi trời ơi, sao mà trường em to thế! Vào tới lớp, chỉ toàn là những người bạn xa lạ, may ra có một số bạn hồi học mẫu giáo chơi chung cũng học cùng lớp. Lúc đó em nhút nhát, nhìn xung quanh, không dám vào, em đành núp sau lưng mẹ, nói thầm với mẹ:"Mẹ ơi! con muốn về nhà!"'.
Bỗng lúc đó, cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp em hồi đó, đi ra từ trong lớp, dang sẵn hai đôi tay mềm mại, đón em từ sau lưng mẹ vào lớp, cô xếp em ngồi bàn đầu, đối diện bàn giáo viên, em được ngồi cạnh bạn nữ hồi học mầm non, bạn ấy cứ líu lo mãi, nhưng em không có tâm trạng nói chuyện với bạn ấy, chỉ mong được về nhà nhanh.
Cô Lan thấy thế, cô nhẹ nhàng ngồi cạnh em, em còn khá bỡ ngỡ, tưởng làm sai điều gì, sợ quá em co người lại, cô Lan thấy thế liền nói với giọng nhẹ nhàng :"Em ra chơi cùng các bạn đi, các bạn muốn chơi cùng em lắm đó!", rồi cô đưa em ra phía các bạn, các bạn khi gặp em khá bất ngờ, nhưng sau đó liền kéo em vào để chơi, vui vẻ lắm! Em rất vui, chơi với các bạn mãi, nào là trốn tìm, bịt mắt bắt dê, dung dăng dung dẻ, mà tất cả đều là bạn Khánh bắt bọn em hết! Chúng em đùa bạn :"Trời ơi, sao bạn xui thế, bạn bắt có mệt không, hay để chúng tớ làm hộ cho", Khánh đáp: 'Không cần đâu, tớ to lớn hơn các cậu mà, các cậu mà bắt tớ hôm sau còn không bắt được ấy chứ!". Cả nhóm ôm bụng cười, không ngờ Khánh lại có một câu trả lời nhí nhảu đến vậy .khi ra về, em cùng những người bạn đi ra cổng, thấy mẹ, em chạy lại, ôm chầm lấy mẹ ,mẹ liền nói: "Nay quen được nhiều bạn thế cơ mà, thế sao lúc nãy cô nương đòi tôi đèo về?" Em liền trả lời ngay:" Hì hì ,cũng nhờ cô Lan cả đó mẹ, nếu không có cô ấy nhá, con không quen được nhiều bạn như thế này đâu!". Cô Lan đang tiễn các bạn nhỏ về, nghe câu đối thoại giữa tôi với mẹ liền phì cười, xoa đầu em, rồi tiễn em về cùng mẹ.
Trải nghiệm đáng nhớ của em hồi tiểu học là một trải nghiệm mà em chưa bao giờ quên. Tới năm lớp sáu rồi, em vẫn nhớ mãi, xúc động về cái ngày đầu tiên đi học ấy. Từ sau lần đó, em không còn nhút nhát nữa, dần mở lòng hơn với những người bạn đáng mến Cũng nhờ có cô Lan cùng các bạn mà em mới được như bây giờ, cảm ơn cô và các bạn nhiều ạ!
Xin chào mọi người, hôm nay em sẽ trình bày bài văn về một trải nghiệm đáng nhớ của em hồi tiểu học.
Buổi lễ bế giảng cuối cấp tiểu học tràn đầy những cảm xúc bâng khuâng, xúc động, đầy nuối tiếc khi phải xa thầy, bạn bè, em cũng thế, cũng luyến tiếc cái tuổi học trò nhí nhảnh này lắm, vì những kỉ niệm lúc đó như dần ùa về, như chào tạm biệt em để chào đón em lên ngôi trường mới-trường Trung học cơ sở Bắc Kạn, một ngôi trường mới đầy lạ lẫm, khác hẳn so với trường Tiểu học em.
Em còn nhớ cái hồi lớp một, lúc đó là ngày đầu tiên đi học, em dậy từ rất sớm, khoác chiếc ba lô yêu quý tới trường, được mẹ chở trên xe, lòng em bồn chồn không yên, nghĩ xem ở trường có cái gì, liệu có đầy những chú gấu bông, búp bê hay không, lúc đó em háo hức lắm, chỉ mong mẹ chở đến trường càng sớm càng tốt. Nhưng khi đến nơi, ôi trời ơi, sao mà trường em to thế! Vào tới lớp, chỉ toàn là những người bạn xa lạ, may ra có một số bạn hồi học mẫu giáo chơi chung cũng học cùng lớp. Lúc đó em nhút nhát, nhìn xung quanh, không dám vào, em đành núp sau lưng mẹ, nói thầm với mẹ:"Mẹ ơi! con muốn về nhà!"'.
Bỗng lúc đó, cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp em hồi đó, đi ra từ trong lớp, dang sẵn hai đôi tay mềm mại, đón em từ sau lưng mẹ vào lớp, cô xếp em ngồi bàn đầu, đối diện bàn giáo viên, em được ngồi cạnh bạn nữ hồi học mầm non, bạn ấy cứ líu lo mãi, nhưng em không có tâm trạng nói chuyện với bạn ấy, chỉ mong được về nhà nhanh.
Cô Lan thấy thế, cô nhẹ nhàng ngồi cạnh em, em còn khá bỡ ngỡ, tưởng làm sai điều gì, sợ quá em co người lại, cô Lan thấy thế liền nói với giọng nhẹ nhàng :"Em ra chơi cùng các bạn đi, các bạn muốn chơi cùng em lắm đó!", rồi cô đưa em ra phía các bạn, các bạn khi gặp em khá bất ngờ, nhưng sau đó liền kéo em vào để chơi, vui vẻ lắm! Em rất vui, chơi với các bạn mãi, nào là trốn tìm, bịt mắt bắt dê, dung dăng dung dẻ, mà tất cả đều là bạn Khánh bắt bọn em hết! Chúng em đùa bạn :"Trời ơi, sao bạn xui thế, bạn bắt có mệt không, hay để chúng tớ làm hộ cho", Khánh đáp: 'Không cần đâu, tớ to lớn hơn các cậu mà, các cậu mà bắt tớ hôm sau còn không bắt được ấy chứ!". Cả nhóm ôm bụng cười, không ngờ Khánh lại có một câu trả lời nhí nhảu đến vậy .khi ra về, em cùng những người bạn đi ra cổng, thấy mẹ, em chạy lại, ôm chầm lấy mẹ ,mẹ liền nói: "Nay quen được nhiều bạn thế cơ mà, thế sao lúc nãy cô nương đòi tôi đèo về?" Em liền trả lời ngay:" Hì hì ,cũng nhờ cô Lan cả đó mẹ, nếu không có cô ấy nhá, con không quen được nhiều bạn như thế này đâu!". Cô Lan đang tiễn các bạn nhỏ về, nghe câu đối thoại giữa tôi với mẹ liền phì cười, xoa đầu em, rồi tiễn em về cùng mẹ.
Trải nghiệm đáng nhớ của em hồi tiểu học là một trải nghiệm mà em chưa bao giờ quên. Tới năm lớp sáu rồi, em vẫn nhớ mãi, xúc động về cái ngày đầu tiên đi học ấy. Từ sau lần đó, em không còn nhút nhát nữa, dần mở lòng hơn với những người bạn đáng mến Cũng nhờ có cô Lan cùng các bạn mà em mới được như bây giờ, cảm ơn cô và các bạn nhiều ạ!