Hà Anh Khoa

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả thật Thật là skibidi khi tôi đang ngồi mewing cực căng ở Ohio thì bỗng thấy một gã sigma chính hiệu đang fanum tax cái bánh mì của mình. Cơn rizz của hắn mạnh đến mức khiến cả đám gyatt xung quanh phải đứng hình mất 5 giây. Tôi định bụng sẽ thực hiện một cú looksmaxxing thần sầu để lấn át hào quang đó nhưng chợt nhận ra mình đang bị dính lời nguyền grimace shake. Không sao chỉ cần giữ vững phong thái mogging và không để bị delulu tôi chắc chắn sẽ thoát khỏi cái backrooms này với một tâm thế alpha thực thụ. Chipi chipi chapa chapa bùng nổ đúng là một trải nghiệm thật goated vô tri đến mức bị cooked luôn rồi cái aura này lạ lắm bop bop yes yes
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

chộ ôi tên cr cx phải viết lên nx hảaaa😂

BÀI LÀM:

Những năm tháng Tiểu học là quãng thời gian hồn nhiên và trong sáng nhất của tuổi thơ, và trong vô số kỷ niệm ấy, em vẫn nhớ mãi ngày đầu tiên em được tham gia trồng cây cùng các bạn trong lớp.

Hôm đó là sáng thứ Sáu, trời trong xanh và nắng nhẹ. Cô giáo chủ nhiệm dắt cả lớp ra vườn trường, mỗi nhóm được giao một cây nhỏ để trồng. Nhóm em nhận một cây phượng con, cao chưa đầy đầu gối. Cô hướng dẫn cách đào hố, tưới nước và vun đất. Ban đầu em còn vụng về, xẻng cứ cắm xuống mà đất chẳng chịu vỡ ra. Cô cười hiền bảo: “Chậm mà chắc con nhé, cây cũng cần được nâng niu như một người bạn.” Nghe vậy, em nhẹ tay hơn, từng nhát xẻng dần đều và cẩn thận hơn.

Khi cây phượng được trồng xong, cả nhóm đứng ngắm thật lâu. Tay chúng em còn dính đầy đất, nhưng trong lòng lại thấy vui lạ. Cô nói: “Nếu các con chăm cây này tốt, đến khi học lớp 9, cây sẽ nở hoa đỏ rực tiễn các con ra trường.” Lời cô như gieo một hạt mầm nhỏ trong lòng em.

Giờ đây, mỗi lần trở lại trường cũ, nhìn cây phượng đã cao lớn, em lại nhớ về ngày hôm ấy — ngày em hiểu rằng một việc nhỏ, nếu làm bằng cả tấm lòng, sẽ mang lại niềm vui lớn. Đó là trải nghiệm khiến em học được bài học về sự kiên nhẫn, yêu thiên nhiên và trân trọng công sức lao động.

BÀI LÀM:

Những năm tháng Tiểu học là quãng thời gian hồn nhiên và trong sáng nhất của tuổi thơ, và trong vô số kỷ niệm ấy, em vẫn nhớ mãi ngày đầu tiên em được tham gia trồng cây cùng các bạn trong lớp.

Hôm đó là sáng thứ Sáu, trời trong xanh và nắng nhẹ. Cô giáo chủ nhiệm dắt cả lớp ra vườn trường, mỗi nhóm được giao một cây nhỏ để trồng. Nhóm em nhận một cây phượng con, cao chưa đầy đầu gối. Cô hướng dẫn cách đào hố, tưới nước và vun đất. Ban đầu em còn vụng về, xẻng cứ cắm xuống mà đất chẳng chịu vỡ ra. Cô cười hiền bảo: “Chậm mà chắc con nhé, cây cũng cần được nâng niu như một người bạn.” Nghe vậy, em nhẹ tay hơn, từng nhát xẻng dần đều và cẩn thận hơn.

Khi cây phượng được trồng xong, cả nhóm đứng ngắm thật lâu. Tay chúng em còn dính đầy đất, nhưng trong lòng lại thấy vui lạ. Cô nói: “Nếu các con chăm cây này tốt, đến khi học lớp 9, cây sẽ nở hoa đỏ rực tiễn các con ra trường.” Lời cô như gieo một hạt mầm nhỏ trong lòng em.

Giờ đây, mỗi lần trở lại trường cũ, nhìn cây phượng đã cao lớn, em lại nhớ về ngày hôm ấy — ngày em hiểu rằng một việc nhỏ, nếu làm bằng cả tấm lòng, sẽ mang lại niềm vui lớn. Đó là trải nghiệm khiến em học được bài học về sự kiên nhẫn, yêu thiên nhiên và trân trọng công sức lao động.