Đào Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Ngọc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Khi bước ra ngoài bạn An thấy nắng quá đành phải quay vào nhà lấy mũ

Câu 1. (0.5 điểm) Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.  Câu 2. (0.5 điểm) Theo câu chuyện, không có ai được xác định là người trồng cây hoàng lan. Bà nói rằng bà đã hỏi nhưng "chẳng ai biết".  Câu 3. (1.0 điểm)
  • Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
  • Tác dụng: Câu văn miêu tả cây hoàng lan như một con người có thể "khoác trên mình" một chiếc áo, làm cho cây trở nên sống động, gần gũi với con người hơn. Nó giúp làm nổi bật vẻ đẹp giản dị, tươi tắn của cây khi chồi non mới nhú, mang lại cảm giác sức sống mãnh liệt, tràn đầy nhựa sống mỗi mùa xuân đến. 
Câu 4. (1.0 điểm) Hà run run và ngước mắt nhìn lên ban thờ vì cô bé hiểu ra ý nghĩa thiêng liêng của những cánh hoa trong tay mình. 
  • "Run run đỡ những cánh hoa": Hà cảm thấy xúc động, bối rối và kính trọng khi được bà trao cho những cánh hoa đã héo úa. Đó là những kỷ vật thiêng liêng, là biểu tượng cho tình yêu và sự hy sinh cao cả của ông nội dành cho quê hương.
  • "Ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ":Hà nhìn lên ban thờ, nơi có di ảnh của ông nội, và liên kết những gì đã nghe được với hình ảnh thiêng liêng đó. Cô bé hiểu được vì sao bà lại trân quý cây hoàng lan và mảnh vườn đến vậy. Đó không chỉ là một cái cây mà là một kỷ niệm, một minh chứng cho tình yêu, lòng chung thủy và sự hy sinh của người lính,. 
Câu 5. (1.0 điểm) Gia đình là nơi vun đắp tình yêu thương và bao dung. Tình yêu và sự quan tâm của gia đình là điểm tựa vững chắc giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, là nơi ghi dấu những kỷ niệm đẹp đẽ, là nơi ta luôn muốn trở về. Gia đình còn là nơi giáo dục, định hướng cho mỗi người về lẽ sống, về tình yêu quê hương đất nước, để ta trở thành một con người có ích cho xã hội.

Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.

Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này…

QUẢNG