Lâm Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
Trong chuyến về quê ngoại vừa rồi,em đã có một trải nghiệm tuyệt vời,dù đã trở về nhà mà em vẫn nhung nhớ mãi về trải nghiệm ấy
Lúc đó khoảng hơn 2 giờ chiều , vì lúc đấy là mùa đông bầu trời xám xịt,không có nắng .Bố mẹ bận công việc ,nên em đi 1 mình ra cánh đồng ở đầu làng , ở đó có các bạn cùng tuổi em đang bì bõm dưới mương nước,lại gần hơn ,em thấy các bạn đang mò cua, bắt ốc từ dưới lớp bùn 2 bên.
Lúc đầu ,em có chút ngần ngại vì trời khá lạnh,bùn sình thì có vẻ không sạch sẽ.Nhưng không ngăn nổi chí tò mò ,em vẫn sắn ống quần đi xuống mé nước.Lần đầu tiên em được nhúng chân xuống một vũng bùn sâu đến vậy,vì từ trước đến nay mẹ em không đồng ý cho em chơi các trò chơi này, sau giây phút bỡ ngỡ ban đầu,em nhanh chóng tìm ra bí kíp để di chuyển nhanh hơn dưới mương nước . Em bắt trước các bạn cho tay xuống bùn ,mò mẫm những chú bươu mập mạp, bởi chúng cứ bò loạn xạ ,còn giỏi ngụy trang nữa. Thế là em bảo các bạn chia nhau thành các hướng ,dồn chú cua mập mạp về một góc,giây phút chú cua chạy về phía mình ,em sợ lắm,nó mà kẹp cho 1 cái thì đau điếng,mà em cũng chẳng biết bắt cua. Nhưng tiếng các bạn gọi, đã khiến em không suy nghĩ được nhiều , vội lấy 2 tay vồ lên bắt chú cua, bốc lên cả cua và bùn,khi thả chú ta vào giỏ,các bạn cứ khen em liên tục làm em ngại lắm.Cùng với nó là một chút niềm tự hào lên lỏi trong lồng ngực .
Buổi tối chở về nhà bà ,em cứ nhớ mãi khoảnh khắc em mò cửa, bắt ốc ở mương nước với mấy người bạn mới quen , trải nghiệm thú vị ấy giúp em thêm gần gũi với quê hương của mình.
Trong chuyến về quê ngoại vừa rồi,em đã có một trải nghiệm tuyệt vời,dù đã trở về nhà mà em vẫn nhung nhớ mãi về trải nghiệm ấy
Lúc đó khoảng hơn 2 giờ chiều , vì lúc đấy là mùa đông bầu trời xám xịt,không có nắng .Bố mẹ bận công việc ,nên em đi 1 mình ra cánh đồng ở đầu làng , ở đó có các bạn cùng tuổi em đang bì bõm dưới mương nước,lại gần hơn ,em thấy các bạn đang mò cua, bắt ốc từ dưới lớp bùn 2 bên.
Lúc đầu ,em có chút ngần ngại vì trời khá lạnh,bùn sình thì có vẻ không sạch sẽ.Nhưng không ngăn nổi chí tò mò ,em vẫn sắn ống quần đi xuống mé nước.Lần đầu tiên em được nhúng chân xuống một vũng bùn sâu đến vậy,vì từ trước đến nay mẹ em không đồng ý cho em chơi các trò chơi này, sau giây phút bỡ ngỡ ban đầu,em nhanh chóng tìm ra bí kíp để di chuyển nhanh hơn dưới mương nước . Em bắt trước các bạn cho tay xuống bùn ,mò mẫm những chú bươu mập mạp, bởi chúng cứ bò loạn xạ ,còn giỏi ngụy trang nữa. Thế là em bảo các bạn chia nhau thành các hướng ,dồn chú cua mập mạp về một góc,giây phút chú cua chạy về phía mình ,em sợ lắm,nó mà kẹp cho 1 cái thì đau điếng,mà em cũng chẳng biết bắt cua. Nhưng tiếng các bạn gọi, đã khiến em không suy nghĩ được nhiều , vội lấy 2 tay vồ lên bắt chú cua, bốc lên cả cua và bùn,khi thả chú ta vào giỏ,các bạn cứ khen em liên tục làm em ngại lắm.Cùng với nó là một chút niềm tự hào lên lỏi trong lồng ngực .
Buổi tối chở về nhà bà ,em cứ nhớ mãi khoảnh khắc em mò cửa, bắt ốc ở mương nước với mấy người bạn mới quen , trải nghiệm thú vị ấy giúp em thêm gần gũi với quê hương của mình.