Lê Thị Lệ Quyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Lệ Quyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy ra mà không báo trước để con người có sự chuẩn bị. Và câu chuyện chia tay người bạn thân nhất của em cũng là một phần bất ngờ của cuộc sống.

Từ ngày còn là hai cô nhóc đeo ba lô đi học mẫu giáo đến những ngày mặc áo đồng phụ tiểu học đến trường với những vần số và con chữ hai chúng em luôn đồng hành và sóng vai cùng nhau. Nhưng hành trình ấy lại rẽ đôi khi chúng em phải chia tay nhau. Để tiện cho công việc của bố mẹ trên thành phố nên Trang phải cùng gia đình chuyển nhà. Dù đã được bố mẹ báo trước việc này nhưng em vẫn khôn thể tin được rằng mình sắp phải rời xa cô bạn thân từ nhỏ của mình. Từ ngày biết chuyện khôn mặt em lúc nào cũng hiện lên nét buồn bã. Đến ngày chua tay tình trạng này càng trở nên nặng nề hơn. Buổi sáng hôm ấy sau khi thứ dậy em lập tứ rời giường và đúng cạnh cửa sổ nhìn sang ngôi nhà bên cạnh. Thấy vẻ tất bật dọn đồ đạc trong lòng em nặn trĩu. Không đứng ở đó nữa em nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi chạy sang nhà Trang. Bạn ấy mặc bộn quần áo đôi mà chúng em đã mua mái tóc đen được búi gọn gàng ra đằng sau càng tôn lên nét dịu dàng của bạn ấy. Em bước đến bên cạnh Trang giúp bạn thu dọn quần áo sách vở vào Vali và túi sách. Khi chuẩn bị lên xe Trang đã tặng em một chiếc vòng tay và bảo với em hãy sống thật tốt nhé em cố nín khóc và hứa với bạn ấy sẽ sống thật tốt.

Ánh nắng không còn nhảy nhót trên những chiếc lá mặt trời đang từ từ ngả về phía Tây chiếc xe của gia đình Trang đang lăn bánh trên con đường rồi biến mất. Ngày chia tay Trang người bạn thân nhất của em sẽ mãi là kỉ niệm đáng buồn không thể quên trong em.

Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Từ ngày còn là hai cô nhóc đeo ba lô đi học mẫu giáo đến những ngày mặc đồng phục tiểu học đến trường với những vần chữ con số, hai đứa em luôn đồng hành với nhau. Nhưng rồi hành trình lại rẽ đôi khi em phải chia tay Trang. Để tiện cho công việc cậu ấy ở trên thành phố nên Trang phải theo gia đình chuyển nhà. Dù đã được bố mẹ thông báo việc này trước đó nhưng em không thể nào tin rằng sắp phải xa người bạn thân thiết từ nhỏ của mình. Từ ngày biết chuyện mặt em lúc nào cũng ỉu xìu. Đến ngày chia tay tình trạng này càng chở nên nặng nề hơn. Buổi sáng hôm ấy sau khi thức dậy em lập tức rời giường và đứng ra cửa sổ nhìn sang ngôi nhà bên cạnh. Thấy được ngôi nhà có sự tất bật dọn dẹp đồ đạc lòng em lại thêm chùng xuống. Không đứng đó thẫn thờ nữa em nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi chạy sang nhà Trang. Hôm đó Trang mặc bộ quần áo đôi mà em đã cùng Trang mua màu xanh da trời ,mái tóc đen được búi gọn gàng ra sau đầu càng tôn lên vẻ dịu dàng của bạn ấy. Nhìn Trang dọn dẹp đồ đạc của mình trong em lại dâng trào cảm giác buồn bã và muốn đưa tay ngăn cảm nhưng lại không có can đảm. Sau khi ổn định lại cảm xúc em tiến bước đến bên bạn, hỗ trợ bạn thu dọn quần áo sách bởi vào vali và túi sách. Trong lúc sắp lên xe Trang đã cho em một chiếc kẹp tóc và nói với em phải sống thật tốt đấy nhé. Em cố nín khóc rồi hứa với Trang sẽ sống thật tốt.Sau đó Trang và gia đình bước lên xe và giời đi.

Ánh nắng không còn ảnh nhót trên những chiếc lá, mặt trời đang từ ngả bóng về phía Tây ,chiếc xe của gia đình Trang cũng từ từ lăn bánh trên con đường phía trước rồi biến mất. Ngày chua tay Trang người bạn thân nhất sẽ mãi là kỉ niệm đáng buồn không thể quên trong em.

Câu 1: Thể loại chuyện đồng thoại

Câu 2:Hạt dẻ gai lớn lên trong hè nắng lửa và mưa dông

Câu 3:Từ láy :Cheo leo

Ý nghĩa:Cao không có chỗ bấu víu gây cảm giác dễ gã

Câu 4: Thể hiện sự đáng yêu dũng cảm sợ sệt

Câu 5: Bài học rút ra là chúng ta phải dũng cảm đối diện với thử thách trong cuộc sống để nhận lại những điều tốt đẹp và những bài học bổ ích cho bản thân

Câu 1:câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2:không biết được ai là người trồng cây hoàng lan chỉ biết từ khi người bà còn nhỏ đã có nó rồi

Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hoá trong câu là ” Khoác ”

Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hoá trong câu là : giúp lời văn trở lên sinh động , gần gũi thân thiết với người đọc hơn

Câu 4: Bởi vì ông đã mất nhưng bà vẫn luôn giữ những bông hoa hoàng Lan mà các chiến sĩ đã tìm thấy ở trong ba lô của ông ,một phần cũng vì hà nhớ ông.



Câu 5: Trong hành trình dài rộng của cuộc đời gia đình luôn là bến đỗ bình yên mang lại cho con người cảm giác ấm áp hạnh phúc bởi suối nguồn yêu thương của tình cảm ruột thịt thiêng liêng. Gia đình có cái trò quan trọng trọng cuộc đời mỗi người. Chúng ta sinh ra ai cũng cần phải có mái ấm gia đình dạy giỗ chăm sóc chúng ta nên người lên chúng ta hãy trân trọng gia đình.

Hôm đó là một ngày mưa , mưa rất nhỏ nhưng nó cứ tí ta tí tách mãi cho đến khi em đi học mới thôi. Theo linh cảm em nghĩ chắc hôm nay là một ngày không được may mắn. Đúng thật hôm đó chả mày mắt chút nào.

Vẫn như mọi này là ông đưa em đi học. Khi đến trường , đang ăn sáng thì có một chị gái đến gần và bảo em rằng vào lớp đợi chị em đoán chị gái đó học khoảng lớp bốn thì phải. Sau khi ăn xong em đi vào lớp đúng như chị ấy nói , khi vào đến lớp em đã thấy chị đợi em sẵn ở trong lớp.Chị ngồi vào chiếc bàn đối diện em và dơ tay lên đánh em một cái thật mạnh nước mắt em tuôn ra đến mắt rồi nhưng không giám khóc .Em hỏi vì sao chị đánh em , chị bảo em đã lấy chiếc bút mà chị để ở ghế hôm chào cờ đó chính là chiếc bút chị ấy được mẹ tặng. Em cố thành minh rằng mình không lấy nhưng chị ấy lại đánh em thêm một cái nữa lần này còn đau hơn lần trước . Đánh xong chị ấy rời đi chị bảo nếu còn lần sau sẽ đánh em đau hơn tuy không phải em lấy nhưng khi nghe câu nói đó em cũng cảm thấy sợ hãi lúc đó chị còn lấy đi chiếc bút mà em thích nhất và bảo để bù cho chiếc bút bị mất . Sau đó mọi em đã đi báo cáo lại cho cô giáo chủ nghiệm , vào ngay mười lăm phút đầu giời cô đã gọi chị gái đó sang để xin lỗi em, nhưng chị đó không chịu .Sáng ngày hôm sau cô giáo đã gọi phụ huynh của cả hai người lên và kí cam kết cuối cùng chị ấy cũng đã xin lỗi em và phải viết bảng kiểm điểm . Từ lúc đó chị đó khoong bao giờ gây sự với em nữa.

Lúc đó em đã nhận ra là không được đánh nhau hay gây gổ với ai vì sẽ làm bố mẹ buồn và chúng ta còn phải chịu ánh nhìn không thiện cảm từ mọi người nữa.