Lê Kiều Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thể thơ: Thơ 8 chữ.
Câu 2. Nhịp thơ: Linh hoạt, chủ yếu nhịp 3/5, 4/4, xen nhịp 2/2/2/2. Nhịp ngắt bất thường tạo cảm giác dồn nén, thổn thức đúng tâm trạng yêu đơn phương.
Câu 3. Đề tài, chủ đề:
Đề tài: Tình yêu đơn phương, không được đáp lại.
Chủ đề: Quan niệm về tình yêu của Xuân Diệu: Yêu là cho đi, là chấp nhận khổ đau, "chết ở trong lòng một ít".
Câu 4. Hình ảnh tượng trưng ấn tượng: "sa mạc cô liêu"
→ Gợi cảnh đời trống vắng, cằn cỗi, tuyệt vọng khi yêu mà không được yêu. Khắc họa nỗi cô đơn đến cùng cực của kẻ si tình.
Câu 5. Cảm nhận, suy nghĩ:
Bài thơ cho thấy tình yêu không chỉ có hạnh phúc mà còn nhiều mất mát, hy sinh. Từ đó em hiểu yêu thật lòng là dám chấp nhận tổn thương và biết trân trọng người bên cạnh mình.
Câu 1
Thể thơ của bài thơ trên là : thể thơ tự do
Câu 2
Bài thơ “Những người đàn bà gánh nước sông” sử dụng kết hợp 3 phương thức biểu đạt chính: tự sự , miêu tả , biểu cảm
câu 3
Việc lặp lại 2 lần dòng thơ “Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy” trong bài có 4 tác dụng nghệ thuật chính:
Nhấn mạnh dòng chảy thời gian và sự lặp lại của số phận
Tạo kết cấu vòng tròn, khắc sâu sự luẩn quẩn
Nhấn mạnh dòng chảy thời gian và sự lặp lại của số phận
Câu 4
Đề tài của bài thơ là cuộc sống lam lũ, cơ cực của những con người lao động nghèo ở miền sông nước. Cụ thể là hình ảnh những người đàn bà quanh năm gánh nước sông và những người đàn ông ôm giấc mộng ra khơi rồi thất bại trở về.
Chủ đề
Bài thơ thể hiện chủ đề: nỗi xót xa, thương cảm trước vòng đời luẩn quẩn, bế tắc của những kiếp người lao động nghèo. Qua đó tác giả tố cáo một thực tại nghiệt ngã đã trói buộc con người suốt nhiều thế hệ.
Câu 5
Bài thơ Những người đàn bà gánh nước sông gợi cho em 3 suy nghĩ sâu sắc:
Xót xa trước vòng đời luẩn quẩn của kiếp người nghèo khổ
Hình ảnh “Con gái lại đặt đòn gánh lên vai”, “Con trai lại vác cần câu” cho thấy bi kịch: đời mẹ khổ cực thế nào thì đời con lại lặp lại y hệt. Suốt “năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm”, người phụ nữ vẫn gánh nước, người đàn ông vẫn ôm “cơn mơ biển” rồi “giận dữ, buồn bã và bỏ đi”. Bài thơ khiến em nhận ra có những số phận bị trói chặt trong cái nghèo, không tìm thấy lối thoát. Điều đó day dứt hơn cả cái đói, cái rét.
Trân trọng và biết ơn sự hi sinh thầm lặng của người mẹ, người bà
“Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra”, “bối tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt” là chi tiết quá ám ảnh. Đằng sau dáng gầy guộc ấy là cả một đời tần tảo nuôi con. Đọc thơ, em thấy thương mẹ, thương bà mình hơn. Hóa ra bát cơm em ăn, con đường em đi học có mồ hôi và cả nước mắt của thế hệ trước.
Thôi thúc ý thức phải học tập, phải thoát khỏi sự lặp lại
Câu thơ cuối “Con trai lại vác cần câu và cơn mơ biển ra khỏi nhà lặng lẽ” là một lời cảnh tỉnh. Nếu thế hệ trẻ không cố gắng, không học hành, không dám bứt phá, thì sẽ lại đi vào đúng vòng luẩn quẩn của cha anh. Bài thơ nhắc em rằng: thương thôi chưa đủ, phải biến nỗi thương ấy thành hành động. Phải học để mẹ không còn gánh nước, để mình không trở thành “người đàn ông bỏ đi” vì bất lực.
Liên hệ bản thân: Em tự hỏi, mình đã làm gì để “đòn gánh” trên vai mẹ nhẹ bớt? Mình có đang lãng phí thời gian, để rồi sau này lại lặp lại sự nuối tiếc như những “người đàn ông giận dữ” kia không