Hoàng Thị Luyến
Giới thiệu về bản thân
C1:
Nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích của Nguyễn Minh Châu là một hình tượng nghệ sĩ giàu tính tự trọng nhưng cũng đầy những uẩn khúc trong cái tôi cá nhân. Ban đầu, ông hiện lên với vẻ ngoài có phần "nghệ sĩ tính" và sự kiêu hãnh của một người có tên tuổi. Sự tự ái khi bị nhầm là "thợ vẽ truyền thần" cho thấy ông rất trân trọng giá trị nghệ thuật của mình, nhưng đồng thời cũng bộc lộ một khoảng cách xa lạ với những con người bình dị. Tuy nhiên, hành trình cùng người chiến sĩ băng rừng, lội suối đã trở thành một cuộc thanh lọc tâm hồn đối với ông. Trước sự hy sinh thầm lặng, sự chăm sóc tận tình và tấm lòng vị tha của người lính – một người mà ông từng coi là "bề dưới" – người họa sĩ đã nhận ra sự nhỏ nhen của chính mình. Sự hối lỗi và mong muốn vẽ một bức chân dung "thật đẹp" vào cuối đoạn trích không chỉ là sự trả ơn, mà là khoảnh khắc người nghệ sĩ tìm thấy vẻ đẹp thực sự của cuộc đời: vẻ đẹp nằm ở sự hy sinh và lòng nhân ái bao la.
C2:
Trong kỷ nguyên số và sự bùng nổ của mạng xã hội, "thể hiện bản thân" đã trở thành một nhu cầu thiết yếu và là một phần không thể thiếu trong đời sống của giới trẻ. Thể hiện bản thân không chỉ là cách để khẳng định cái tôi cá nhân mà còn là con đường để mỗi người trẻ tìm kiếm cơ hội và giá trị của mình trong xã hội bộn bề.
Trước hết, ta cần hiểu thể hiện bản thân là việc bộc lộ cá tính, năng lực, suy nghĩ và quan điểm riêng của cá nhân ra bên ngoài. Hiện nay, giới trẻ có vô vàn cách để làm điều đó. Có những bạn chọn cách thể hiện qua tài năng nghệ thuật, học vấn hoặc các dự án cộng đồng. Có những bạn lại khẳng định mình qua phong cách thời trang, lối sống "xanh" hay việc tự tin bày tỏ ý kiến trên các nền tảng như Facebook, TikTok, Instagram. Đây là những tín hiệu tích cực, cho thấy một thế hệ trẻ năng động, dám nghĩ, dám làm và không ngại khác biệt.
Việc thể hiện bản thân đúng cách mang lại những giá trị to lớn. Nó giúp chúng ta tự tin hơn, mở ra những kết nối với những người cùng chí hướng và tạo dựng thương hiệu cá nhân trong công việc. Khi một người trẻ dám sống thật với bản sắc của mình, họ đang góp phần làm cho bức tranh xã hội thêm đa dạng và màu sắc.
Tuy nhiên, ranh giới giữa "thể hiện" và "khoe khoang" hay "làm lố" vốn rất mong manh. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang sa đà vào việc thể hiện bản thân một cách mù quáng. Họ bất chấp chiêu trò, phát ngôn gây sốc hoặc chạy theo những trào lưu phản cảm trên mạng xã hội chỉ để đổi lấy "view" và sự chú ý ảo. Việc quá chú trọng vào cái tôi bề nổi mà quên đi việc bồi dưỡng giá trị đạo đức và tri thức bên trong sẽ khiến việc thể hiện bản thân trở nên rỗng tuếch và lố bịch.
Như vậy, cách thể hiện bản thân tốt nhất chính là sự hài hòa giữa vẻ đẹp bên ngoài và chiều sâu bên trong. Hãy để bản thân tỏa sáng bằng tài năng thực thụ, bằng thái độ sống tử tế và những đóng góp tích cực cho cộng đồng. Thể hiện bản thân không phải là cố gắng để trở nên vượt trội hơn người khác, mà là để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.
Tóm lại, mỗi người trẻ chúng ta hãy là một "người nghệ sĩ" khéo léo trong việc khắc họa chân dung chính mình. Hãy tự tin bước ra ánh sáng với tất cả sự chân thành và tri thức, bởi đó mới là cách thể hiện bản thân bền vững và đáng trân trọng nhất.
C1:Người kể chuyện là người kể hạn tri, kể theo ngôi thứ nhất (“tôi”)
C2:Thành phần chêm xen: “(to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường)”
C3:
Khi được nhờ vẽ chân dung, người họa sĩ đã tỏ thái độ lạnh lùng, tự ái và từ chối khéo.
Vì người họa sĩ cho rằng mình là họa sĩ chứ không phải “thợ vẽ truyền thần”, đồng thời có phần kiêu hãnh, coi trọng danh tiếng và nghề nghiệp của mình.
C4:
Đoạn văn được kể theo điểm nhìn của nhân vật “tôi” giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi.
Thể hiện rõ tâm trạng, suy nghĩ, sự day dứt và quá trình tự nhận thức của người họa sĩ trước tấm lòng độ lượng của người chiến sĩ.
Qua đó làm nổi bật vẻ đẹp nhân hậu, bao dung của người chiến sĩ và bài học về cách ứng xử giữa con người với con người.
C5:
Cần sống khiêm tốn, biết yêu thương và tôn trọng người khác.
Không nên đánh giá hay cư xử lạnh nhạt với người khác vì địa vị hay nghề nghiệp.
Hãy biết bao dung, giúp đỡ nhau trong khó khăn.
Câu 1
tự sự kết hợp biểu cảm
Câu2:Tình huống truyện: Bào bị thương nặng, trong lúc hấp hối vẫn cố với tay tìm sự cứu giúp nhưng không ai cứu được; đồng thời chứng kiến mẹ thằng Quyên chỉ quan tâm đến con chim vàng đã chết.
Câu3:
Ngôi kể: ngôi thứ ba.
Tác dụng: giúp người kể bao quát toàn bộ câu chuyện, khắc họa khách quan nhưng vẫn thể hiện rõ tâm trạng, nỗi đau của nhân vật Bào, làm tăng tính chân thực và xúc động.
Câu4:
Thể hiện tình trạng nguy kịch, kiệt sức của Bào.
Hành động “với mãi” cho thấy khát khao được sống, được giúp đỡ nhưng bất lực, tuyệt vọng.
Gợi nỗi cô đơn, bi thương tột cùng của nhân vật → làm nổi bật giá trị nhân đạo của đoạn trích.
Câu5:
Nhân vật Bào: đáng thương, tội nghiệp, trong hoàn cảnh đau đớn vẫn khao khát sống mãnh liệt.
Qua đó, tác giả Nguyễn Quang Sáng bộc lộ:
Niềm xót thương sâu sắc đối với con người bất hạnh.
Phê phán sự vô tâm, lạnh lùng của con người trước nỗi đau của người khác.
Thể hiện tinh thần nhân đạo.