Phùng Ngọc Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Ngọc Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích của Nguyễn Minh Châu là một hình tượng nghệ sĩ được xây dựng với những chuyển biến tâm lý sâu sắc, từ cái tôi vị kỷ đến sự thức tỉnh về nhân cách. Ban đầu, ông hiện lên với vẻ ngoài kiêu ngạo, tự coi mình là "bề trên" và coi thường yêu cầu vẽ chân dung của người chiến sĩ vì cho rằng mình là "nghệ sĩ" chứ không phải "thợ vẽ". Sự "tự ái" và bộ mặt "lạnh lùng" ấy cho thấy một cái nhìn phiến diện, tách rời nghệ thuật khỏi tình người. Tuy nhiên, khi rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo giữa dòng suối dữ và được chính người chiến sĩ mình từng từ chối cứu giúp, thồ tranh, chăm sóc tận tình, người họa sĩ đã trải qua một cú sốc tâm lý. Ông nhận ra sự nhỏ bé, thấp kém của mình trước lòng độ lượng bao dung của người chiến sĩ — một người mà ông từng coi là "kẻ dưới". Sự hối lỗi thốt lên thành lời: "Tôi xin lỗi đồng chí..." và mong muốn vẽ một bức chân dung "thật đẹp" không chỉ là sự đền ơn, mà là sự thức tỉnh của một tâm hồn nghệ sĩ chân chính. Qua nhân vật này, tác giả khẳng định: nghệ thuật chỉ có giá trị khi nó được xây dựng trên nền tảng của đạo đức và sự thấu cảm giữa người với người.

câu 2:

Trong kỷ nguyên số và sự bùng nổ của mạng xã hội, "thể hiện bản thân" đã trở thành nhu cầu thiết yếu và là khát vọng khẳng định cái tôi của giới trẻ hiện nay. Tuy nhiên, cách thể hiện bản thân là một con dao hai lưỡi, đòi hỏi sự tỉnh táo và bản lĩnh của mỗi cá nhân.

Trước hết, thể hiện bản thân theo hướng tích cực là việc bộc lộ những năng khiếu, tư duy sáng tạo và quan điểm cá nhân để đóng góp cho cộng đồng. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những bạn trẻ tài năng trên các nền tảng số, chia sẻ kiến thức về học ngoại ngữ, lối sống xanh hay các dự án thiện nguyện. Việc dám sống thật với đam mê, không ngần ngại khác biệt giúp giới trẻ phá vỡ những rào cản cũ kỹ, tạo ra một thế hệ năng động và tự tin. Đó là cách họ khẳng định giá trị riêng, khiến cuộc sống trở nên đa sắc màu hơn.

Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận giới trẻ đang hiểu sai về khái niệm này. Thay vì trau dồi giá trị bên trong, nhiều người chọn cách thể hiện bản thân qua những hành vi lệch chuẩn, gây sốc (scandal) trên mạng xã hội để câu tương tác, hoặc phô trương sự giàu sang ảo. Việc chạy theo những trào lưu độc hại hay quá đà trong việc "đánh bóng" hình ảnh cá nhân không giúp họ khẳng định được vị thế, mà ngược lại, khiến họ dần đánh mất bản sắc thực và rơi vào sự trống rỗng, cô độc khi rời xa màn hình điện thoại. Vậy, làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn? Bản chất của việc khẳng định cái tôi không nằm ở sự ồn ào bên ngoài mà nằm ở sức mạnh nội lực. Giống như nhân vật người họa sĩ trong tác phẩm của Nguyễn Minh Châu, đôi khi chúng ta cần phải hạ cái tôi kiêu ngạo xuống để học cách thấu cảm và sống độ lượng. Thể hiện bản thân không có nghĩa là coi mình là trung tâm, mà là tìm thấy sợi dây kết nối giữa cá tính riêng với lợi ích chung của xã hội.

Tóm lại, thể hiện bản thân là quyền và nhu cầu của mỗi người. Nhưng hãy để bản thân tỏa sáng bằng sự tử tế, trí tuệ và những giá trị thực, thay vì những ánh hào quang nhất thời và phù phiếm. Là một học sinh, tôi tin rằng cách thể hiện bản thân tốt nhất chính là không ngừng hoàn thiện tri thức và nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp.

Câu 1: Người kể chuyện

Người kể chuyện trong văn bản là người kể chuyện hạn tri.

Câu 2: Thành phần chêm xen

Trong đoạn văn đã cho, các thành phần chêm xen bao gồm:

  1. "anh và tôi": Bổ sung, làm rõ cho cụm từ "hai người" trước đó.
  2. "to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường": Nằm trong ngoặc đơn, có tác dụng giải thích cụ thể hơn về đặc điểm của "đống tranh".

Câu 3: Thái độ của người họa sĩ và nguyên nhân

  • Thái độ: Người họa sĩ thấy "tự ái", tỏ ra "lạnh lùng"từ chối khéo.
  • Nguyên nhân: * Do cái tôi nghệ sĩ quá lớn và có phần kiêu ngạo. Ông tự coi mình là một "họa sĩ" (người sáng tạo nghệ thuật đích thực) chứ không phải là một "anh thợ vẽ truyền thần" (người vẽ thuê, vẽ lại nguyên mẫu một cách máy móc).
    • Ông cảm thấy việc vẽ chân dung theo lời thỉnh cầu của một người chiến sĩ bình thường là hạ thấp giá trị nghệ thuật và vị thế của mình.

Câu 4: Tác dụng của điểm nhìn trần thuật

Đoạn văn sử dụng điểm nhìn bên trong của nhân vật "tôi" (họa sĩ). Tác dụng của điểm nhìn này là:

  • Bộc lộ chiều sâu tâm lý: Cho phép nhân vật tự soi chiếu, mổ xẻ những suy nghĩ thầm kín, những chuyển biến trong nhận thức từ sự kiêu ngạo sang lòng biết ơn và sự hối lỗi.
  • Tạo tính chân thực, thuyết phục: Việc nhân vật tự nhận ra sự ích kỷ, hạn hẹp trong quan niệm "cho - nhận" của mình khiến câu chuyện trở nên gần gũi và giàu sức gợi cảm.
  • Làm nổi bật chủ đề: Qua sự tự vấn của người họa sĩ, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, độ lượng vô tư của người chiến sĩ. Đồng thời, điểm nhìn này giúp truyền tải thông điệp về sự thức tỉnh của lương tâm và cách nhìn nhận con người: giá trị của một cá nhân không nằm ở danh tiếng hay tuổi tác, mà ở cách họ đối xử với nhau trong thử thách.

Câu 5: Bài học rút ra từ văn bản:

  • Về cách nhìn nhận con người: Đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội. Giá trị của một con người nằm ở tâm hồn, sự tử tế và lòng độ lượng chứ không phải ở danh tiếng hay vẻ ngoài.
  • Về sự khiêm tốn: Cần rũ bỏ cái tôi kiêu ngạo, vị kỷ để cảm nhận được vẻ đẹp cao thượng xung quanh mình.
  • Về lối sống: Sống ở đời cần có lòng biết ơn và sự thấu cảm. Nghệ thuật chân chính phải gắn liền với đời sống và sự trân trọng con người.

Câu 1:

Truyện ngắn "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng là một bản cáo trạng đanh thép về sự vô cảm và bất công trong xã hội cũ. Tác phẩm đã xây dựng thành công sự đối lập nghiệt ngã giữa vẻ đẹp rực rỡ của con chim "cánh vàng như nghệ, mỏ đỏ như son" với thân phận xám xịt, tội nghiệp của chú bé Bào. Vì món nợ "hai thúng thóc", Bào bị tước đoạt tuổi thơ, bị biến thành công cụ phục vụ thú vui cho cậu chủ nhỏ. Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở đoạn kết: khi Bào ngã từ trên cao xuống, máu và nước mắt đầm đìa, mẹ con bà chủ không hề mảy may thương xót đứa trẻ mà chỉ tiếc nuối cho "con chim vàng đã chết". Chi tiết bàn tay Bào với tới trong vô vọng đối lập với bàn tay bà chủ nâng niu xác chim đã lột trần sự băng hoại đạo đức của tầng lớp giàu có. Bằng ngôn ngữ giản dị, đậm chất Nam Bộ và lối kể chuyện khách quan, Nguyễn Quang Sáng không chỉ khơi gợi niềm cảm thương sâu sắc cho những kiếp đời trâu ngựa mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự lên ngôi của vật chất đè bẹp giá trị con người. Tác phẩm để lại dư vị xót xa, nhắc nhở chúng ta về lòng trắc ẩn cần có giữa người với người.

Câu 2:

   Trong hành trình nhân sinh đầy biến động, nếu vật chất là điều kiện cần để duy trì sự sống thì tình yêu thương chính là điều kiện đủ để tạo nên ý nghĩa của sự sống đó. Tình yêu thương không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là "sợi dây nhung" liên kết những trái tim, là sức mạnh vĩ đại nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh.

    Trước hết, cần hiểu tình yêu thương là gì? Đó là sự đồng cảm, thấu hiểu, là sự sẵn lòng sẻ chia và giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Tình yêu thương có thể lớn lao như lòng yêu nước, tình nhân loại, nhưng cũng có thể giản dị như một ánh mắt khích lệ, một cái nắm tay khi ai đó vấp ngã, hay sự bao dung cho những lỗi lầm của người thân. Ý nghĩa lớn lao nhất của tình yêu thương chính là khả năng cứu rỗi và chữa lành. Đối với những người đang ở trong bóng tối của khổ đau hay tuyệt vọng, tình thương giống như một ngọn đèn soi sáng, tiếp thêm cho họ nghị lực để bước tiếp. Một xã hội thiếu vắng tình thương sẽ trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn, giống như hình ảnh bà chủ trong truyện "Con chim vàng" – người coi trọng một vật nuôi hơn cả mạng sống của đứa trẻ đi ở. Ngược lại, khi biết yêu thương, con người ta sẽ biết sống vị tha, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để bao dung. Tình thương giúp xóa tan những ích kỷ hẹp hòi, đẩy lùi cái ác và sự vô cảm đang len lỏi trong xã hội hiện đại. Hơn nữa, tình yêu thương còn là thước đo giá trị đạo đức của mỗi cá nhân. Khi ta trao đi yêu thương, bản thân ta cũng nhận lại sự bình yên trong tâm hồn. Cho đi không có nghĩa là mất đi, mà là nhân bản niềm vui. Người biết yêu thương sẽ luôn tìm thấy sự kết nối kỳ diệu với thế giới xung quanh, từ đó xây dựng được những mối quan hệ bền vững và chân thành. Một cộng đồng được vận hành bằng tình thương sẽ là một cộng đồng văn minh, nơi mà những người yếu thế không bị bỏ lại phía sau. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn đó những kẻ sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết đến lợi ích bản thân. Lại có những người nhân danh tình thương để ban phát sự thương hại một cách trịch thượng, hoặc dùng nó như một công cụ để đánh bóng tên tuổi. Đó không phải là tình thương đích thực. Tình yêu thương chân chính phải đi đôi với sự tôn trọng và chân thành. Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần nuôi dưỡng "đôi mắt trái tim" để nhìn thấy những nỗi đau cần được xoa dịu.

       Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: yêu thương gia đình, giúp đỡ bạn bè và tử tế với những người lạ ta gặp trên đường. Đừng để trái tim mình hóa đá trước những nghịch cảnh của đồng loại. Tóm lại, tình yêu thương là kỳ quan thứ tám của thế giới, là sức mạnh duy nhất có thể hàn gắn mọi rạn nứt. Như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...". Hãy để tình yêu thương dẫn lối, bởi suy cho cùng, sau tất cả những thăng trầm, thứ duy nhất còn ở lại và sưởi ấm chúng ta chính là tình người.

 

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là Tự sự

Câu 2: Tình huống truyện: Bào (đứa trẻ đi ở nợ) bị ép buộc phải bắt bằng được con chim vàng cho cậu chủ nhỏ. Trong nỗ lực thực hiện yêu cầu đó để tránh đòn roi, Bào đã ngã từ trên cây xuống chấn thương nặng, nhưng sự quan tâm của mẹ con chủ nhà chỉ dành cho con chim đã chết chứ không phải mạng sống của em.

Câu 3:

Ngôi kể: Ngôi thứ ba

Tác dụng: Giúp việc kể chuyện trở nên khách quan, bao quát được toàn bộ diễn biến tâm lý và hành động của các nhân vật (Bào, mẹ con thằng Quyên), đồng thời tạo nên cái nhìn đa chiều về sự bất công, tàn nhẫn trong xã hội cũ.

Câu 4: Ý nghĩa của chi tiết:

Thể hiện sự đối lập nghiệt ngã: Cái "với tay" của Bào là sự cầu cứu bản năng, là hy vọng mong manh về tình người trong lúc nguy kịch. Nhưng cái "thò tay" của bà chủ lại hướng về xác con chim. Tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn đến cực độ của giai cấp chủ nô/nhà giàu: Họ coi trọng vật nuôi, thú vui tiêu khiển hơn cả sinh mạng của một con người (đứa trẻ ở đợ). Gợi sự xót xa cho thân phận nhỏ bé: Bào cô độc hoàn toàn trong nỗi đau của mình, không có ai để bấu víu.

Câu 5:

Nhận xét về Bào: Là một đứa trẻ đáng thương, tội nghiệp, bị tước đoạt tuổi thơ và sức lao động vì nợ nần của gia đình. Bào nhẫn nhục, sợ hãi nhưng cũng có những lúc phản kháng yếu ớt, cho thấy một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc bởi bạo lực và sự áp bức.

Tình cảm, thái độ của tác giả:

Xót thương, đồng cảm sâu sắc với số phận của những đứa trẻ nghèo khổ.

Phê phán, lên án đanh thép sự băng hoại đạo đức, lòng tham và sự nhẫn tâm của tầng lớp chủ nô trong xã hội xưa.