Nguyễn Hoàng Kiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Kiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những năm tháng học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỉ niệm vui buồn đan xen, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên em đứng trước toàn trường để tham gia cuộc thi kể chuyện.

Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần, sân trường đông kín học sinh. Khi nghe cô giáo chủ nhiệm gọi tên em vào danh sách dự thi, tim em đập thình thịch vì vừa hồi hộp vừa lo lắng. Dù đã luyện tập rất nhiều ở nhà, nhưng khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình, em bỗng quên mất lời mở đầu. Em đứng lặng vài giây, tay run run, giọng nói nhỏ dần. Thấy vậy, cô giáo ở dưới mỉm cười và khẽ gật đầu động viên. Nhờ ánh mắt tin tưởng ấy, em lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể lại câu chuyện bằng tất cả sự cố gắng của mình.Khi câu chuyện kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên. Lúc đó, em cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc vô cùng. Dù không đạt giải cao, nhưng em đã vượt qua được nỗi sợ hãi của bản thân và hoàn thành phần thi. Cô giáo xoa đầu em, khen em đã rất dũng cảm. Lời khen ấy khiến em nhớ mãi.

Trải nghiệm đó đã dạy em một bài học quý giá: chỉ cần tự tin và không bỏ cuộc, em sẽ làm được những điều tưởng chừng như rất khó. Đến bây giờ, mỗi khi gặp thử thách, em lại nhớ về buổi sáng hôm ấy để có thêm động lực cố gắng.

Trong những năm tháng học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỉ niệm vui buồn đan xen, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên em đứng trước toàn trường để tham gia cuộc thi kể chuyện.

Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần, sân trường đông kín học sinh. Khi nghe cô giáo chủ nhiệm gọi tên em vào danh sách dự thi, tim em đập thình thịch vì vừa hồi hộp vừa lo lắng. Dù đã luyện tập rất nhiều ở nhà, nhưng khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình, em bỗng quên mất lời mở đầu. Em đứng lặng vài giây, tay run run, giọng nói nhỏ dần. Thấy vậy, cô giáo ở dưới mỉm cười và khẽ gật đầu động viên. Nhờ ánh mắt tin tưởng ấy, em lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể lại câu chuyện bằng tất cả sự cố gắng của mình.Khi câu chuyện kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên. Lúc đó, em cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc vô cùng. Dù không đạt giải cao, nhưng em đã vượt qua được nỗi sợ hãi của bản thân và hoàn thành phần thi. Cô giáo xoa đầu em, khen em đã rất dũng cảm. Lời khen ấy khiến em nhớ mãi.

Trải nghiệm đó đã dạy em một bài học quý giá: chỉ cần tự tin và không bỏ cuộc, em sẽ làm được những điều tưởng chừng như rất khó. Đến bây giờ, mỗi khi gặp thử thách, em lại nhớ về buổi sáng hôm ấy để có thêm động lực cố gắng.

Trong dòng chảy của cuộc đời, có những trải nghiệm vui tươi, rực rỡ, nhưng cũng có những kỷ niệm buồn bã, day dứt. Thế nhưng, chính những nỗi buồn ấy lại trở thành bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, trải nghiệm buồn có ý nghĩa sâu sắc nhất chính là lần tôi đã vô tình làm tổn thương một người bạn thân.Thuở ấy, tôi và Minh là đôi bạn thân không thể tách rời. Chúng tôi luôn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, và dường như không có bất cứ bí mật nào. Một ngày nọ, vì một chuyện hiểu lầm nhỏ, tôi đã không giữ được bình tĩnh. Trong lúc nóng giận, tôi đã nói những lời lẽ cay nghiệt, buông ra những lời chê bai, xúc phạm đến sở thích mà Minh vô cùng trân trọng. Vẻ mặt buồn bã, thất vọng của Minh lúc ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Sau đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa. Sự im lặng giữa hai đứa nặng nề và đau khổ hơn bất cứ cuộc cãi vã nào.Những ngày không có Minh, tôi cảm thấy trống rỗng và cô đơn vô cùng. Tôi nhận ra mình đã sai, rằng sự ích kỷ và nóng nảy đã khiến tôi đánh mất đi một tình bạn đẹp. Nỗi buồn dằn vặt khiến tôi không thể nào tập trung vào việc gì. Cuối cùng, tôi quyết định viết một lá thư, trải lòng tất cả những hối hận và xin lỗi chân thành. Sau khi đọc xong, Minh đã tìm đến tôi. Nhìn thấy ánh mắt rưng rưng của bạn, tôi chỉ biết im lặng và ôm chặt lấy Minh. Tình bạn của chúng tôi đã được hàn gắn, nhưng vết thương lòng mà tôi gây ra vẫn còn đó, nhắc nhở tôi mỗi ngày.Trải nghiệm buồn bã ấy đã dạy cho tôi một bài học lớn về sự trân trọng và kiềm chế. Tôi hiểu rằng lời nói có sức mạnh rất lớn, có thể xây dựng nhưng cũng có thể phá hủy. Kể từ đó, tôi học cách lắng nghe nhiều hơn, đặt mình vào vị trí của người khác và suy nghĩ kỹ càng trước khi nói. Nỗi buồn ấy không chỉ giúp tôi giữ lại một tình bạn quý giá, mà còn rèn luyện cho tôi sự chín chắn, thấu hiểu. Nó đã trở thành một phần của tôi, một lời nhắc nhở rằng tình cảm là vô giá và cần được bảo vệ bằng sự chân thành, bao dung


C1

truyện đồng thoại

c2

Ở trong rừng già trên sườn núi cao cheo leo

.Trải qua sự khắc nghiệt của thiên nhiên mùa hè nắng lửa, mưa dông gió lạnh buốt và mùa đông khắc nghiệt

Được mẹ Dẻ Gai che chở, bao bọc và nuôi dưỡng

c3

vững chãi trật trội

c4

nhân hoá

mang tính chất giáo dục

c5

cần trân trọng tình yêu thương

dũng cảm tự tin chúng ta cần mạnh mẽ tự tin