Sùng A Quân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thơ năm chữ
Câu 2: Vần "ay" và "này" (vần chân, vần gián đoạn/cách). Các tiếng "bay" (ở câu 1) và "này" (ở câu 3) có sự tương đồng về vần, được gieo ở cuối các dòng thơ và không liên tiếp nhau.
Câu 3 : Điệp ngữ "Những chiếc khăn màu", "Những bàn tay", "Những đôi mắt" và nghệ thuật liệt kê.
Tác dụng: Nhấn mạnh, làm nổi bật hình ảnh những cuộc chia ly diễn ra liên tục, phổ biến ở sân ga; tạo nhịp điệu dồn dập, khắc sâu vào tâm trí người đọc nỗi buồn, sự day dứt, quyến luyến của những người phải rời xa nhau hoặc tiễn biệt.
Câu 4 : Nỗi buồn chia ly, cảnh tiễn biệt ở sân ga.
Tình cảm lưu luyến, xót xa, nỗi buồn sâu sắc của con người trước những cuộc chia tay, sự biệt li trong cuộc sống.
Câu 5: Đoạn thơ mang tính chất kể chuyện, miêu tả lại một khung cảnh, một khoảnh khắc cụ thể tại sân ga với các hình ảnh và hành động như "khăn màu thổn thức bay", "bàn tay vẫy", "mắt ướt nhìn mắt".
Giúp người đọc hình dung rõ nét, chân thực khung cảnh chia ly đầy cảm xúc. Thông qua việc tái hiện lại sự việc, tác giả khéo léo bộc lộ trực tiếp cảm xúc "Buồn ở đâu hơn ở chốn này?", làm cho nỗi buồn trở nên cụ thể, ám ảnh và thấm thía hơn, không còn là cảm xúc chung chung.
Yếu tố tự sự làm nền tảng cho việc biểu cảm, tăng sức gợi hình, gợi cảm cho đoạn thơ.
Câu 1: Nhân vật anh gầy (Porphiri) là một người có địa vị thấp kém trong xã hội, làm công việc thư lại. Khi gặp lại bạn cũ là anh béo (Misha) trên sân ga, ban đầu anh rất vui mừng, hồ hởi. Tuy nhiên, ngay khi biết anh béo đã lên chức vụ cao hơn mình (Cố vấn triều đình), thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: mặt tái mét, rúm ró, khúm núm, xưng hô bằng "bẩm" và "ngài" một cách đầy sợ hãi và hạ mình. Điều này thể hiện rõ sự hèn nhát, luồn cúi, và thói sùng bái cấp bậc, địa vị đã ăn sâu vào máu thịt của những người tiểu thị dân Nga lúc bấy giờ. Qua nhân vật này, Sê-khốp đã phê phán sâu sắc thói a dua, nịnh bợ và sự tha hóa nhân cách do địa vị xã hội gây ra.
Câu 2: Việc lựa chọn cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống là vô cùng quan trọng, quyết định thái độ và hành động của mỗi người. Câu nói "Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng" là một minh chứng sâu sắc cho hai thái độ sống đối lập: bi quan và lạc quan. Phàn nàn vì bụi hồng có gai: Đây là cách nhìn bi quan, chỉ tập trung vào những mặt tiêu cực, khó khăn, thiếu sót của sự vật, sự việc. Người có cái nhìn này thường dễ nản lòng, than vãn, bỏ lỡ những cơ hội và niềm vui trong cuộc sống.Vui mừng vì bụi gai có hoa hồng: Đây là cách nhìn lạc quan, tích cực, biết vượt qua những chướng ngại (gai) để thấy được vẻ đẹp, giá trị cốt lõi (hoa hồng). Thái độ này giúp con người có động lực vươn lên, tìm kiếm giải pháp, và tận hưởng trọn vẹn hạnh phúc.Trong cuộc sống, mỗi vấn đề đều có hai mặt. Thay vì chỉ nhìn vào những "gai nhọn", chúng ta nên học cách trân trọng những "đóa hoa hồng". Lựa chọn cách nhìn tích cực không có nghĩa là phủ nhận khó khăn, mà là đối diện với chúng bằng một tâm thế chủ động, kiên cường. Điều này không chỉ mang lại sự thanh thản trong tâm hồn mà còn là chìa khóa để thành công và hạnh phúc bền vững.
Câu 1 : Truyện ngắn Văn bản "Anh béo và anh
Câu 2: Bắt đầu từ câu "Porphiri đấy à? – anh béo kêu lên..." đến hết đoạn anh gầy biết cấp bậc của anh béo.
Câu 3: Tình huống truyện là sự gặp gỡ tình cờ của hai người bạn học cũ trên sân ga, và sự thay đổi thái độ của anh gầy khi biết địa vị xã hội của anh béo.
Câu 4:Trước khi biết cấp bậc, anh gầy vui vẻ, thân mật; sau khi biết cấp bậc, anh gầy khúm núm, lễ phép.
Trước khi biết cấp bậc: Anh gầy vui vẻ, niềm nở, xưng hô thân mật "bồ".
Sau khi biết cấp bậc: Anh gầy tỏ thái độ khúm núm, lễ phép, kính cẩn, cúi gập người xuống chào. Anh cảm thấy "buồn nôn" vì thái độ này.
Câu 5: Văn bản phản ánh sự thay đổi tính cách và thái độ của con người trước quyền lực, địa vị xã hội.