Đặng Thị Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:



Bảo vệ môi trường có tầm quan trọng sống còn đối với mỗi chúng ta. Như bài đọc đã chỉ ra, môi trường bị hủy hoại không chỉ gây thiệt hại về vật chất mà còn tạo ra "tiếc thương sinh thái", bào mòn sức khỏe tinh thần con người. Rừng Amazon cháy, băng biển tan khiến các cộng đồng bản địa mất đi quê hương, mất đi căn tính văn hóa đã gắn bó ngàn đời. Với người trẻ, 59% lo âu cực độ về biến đổi khí hậu cho thấy môi trường đang tác động trực tiếp đến tương lai và tâm lí thế hệ sau. Môi trường cho ta không khí để thở, nước để uống, đất để sống. Khi môi trường chết, con người cũng không thể tồn tại. Vì vậy, bảo vệ môi trường chính là bảo vệ sự sống, bảo vệ bản sắc và bảo vệ quyền được bình an của chính mình. Mỗi hành động nhỏ hôm nay như trồng cây, hạn chế rác thải nhựa, tiết kiệm điện nước đều góp phần xoa dịu nỗi đau của Trái Đất và của chính chúng ta.

Câu 2:

Bài làm


Văn học trung đại Việt Nam có nhiều tác phẩm khắc họa vẻ đẹp người ẩn sĩ, tiêu biểu là Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm và Thu vịnh của Nguyễn Khuyến. Tuy cùng mang tinh thần lánh đục tìm trong, nhưng hình tượng ẩn sĩ ở mỗi nhà thơ lại có nét riêng.


Cả hai bài thơ đều thể hiện lối sống thanh cao, hòa mình với thiên nhiên và xa lánh chốn quan trường bon chen. Ở Nhàn, Nguyễn Bỉnh Khiêm chủ động “ta tìm nơi vắng vẻ”, sống đạm bạc với “măng trúc, giá, hồ sen, ao”. Nguyễn Khuyến trong Thu vịnh cũng tìm về cảnh thu thanh tĩnh: “trời thu xanh ngắt”, “nước biếc”, “song thưa”. Thiên nhiên trở thành người bạn tâm giao, giúp tâm hồn thi nhân thư thái. Cả hai đều xem nhẹ phú quý, danh lợi. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm coi “phú quý tựa chiêm bao” thì Nguyễn Khuyến cũng “thẹn với ông Đào”, tự ngượng với người xưa.


Tuy nhiên, ẩn sĩ của Nguyễn Bỉnh Khiêm mang vẻ ung dung, chủ động và có phần ngạo nghễ. Ông tự nhận mình “dại” để tìm về “vắng vẻ”, còn “người khôn” thì đến “chốn lao xao”. Giọng thơ rắn rỏi, dứt khoát thể hiện một triết lí sống vững vàng: nhàn là lựa chọn sáng suốt để giữ mình. Cuộc sống ẩn dật hiện lên đủ đầy, thong dong “rượu đến bóng cây ta hãy uống”.


Ngược lại, ẩn sĩ trong Thu vịnh lại mang nỗi u hoài, man mác buồn. Cảnh thu đẹp nhưng vắng lặng, hiu hắt: “gió hắt hiu”, “tầng khói phủ”. Tâm trạng thi nhân không thực sự thanh thản. Câu hỏi “Một tiếng trên không ngỗng nước nào?” và sự “thẹn với ông Đào” đã hé lộ nỗi niềm thế sự. Ông ở ẩn nhưng lòng không yên, vẫn nặng lòng với nước, với đời. Cái nhàn của Nguyễn Khuyến là cái nhàn bất đắc dĩ, thấm đẫm bi kịch của nhà nho cuối mùa.


Như vậy, cùng viết về đề tài ẩn sĩ nhưng Nguyễn Bỉnh Khiêm ngợi ca cái nhàn như một triết lí sống tích cực, chủ động. Còn Nguyễn Khuyến lại gửi gắm nỗi buồn thời thế vào bức tranh thu, thể hiện tâm trạng của kẻ sĩ bất lực trước thời cuộc. Hai hình tượng đã làm phong phú thêm vẻ đẹp của con người ẩn dật trong văn học trung đại.


Câu 1 :

-Là nỗi đau khổ trước những mất mát về sinh thái mà con người hoặc là đã trải qua.

Câu 2:

-nêu hiện tượng.

-giải thích khái niệm .

-đưa dẫn chứng.

-mở rộng vấn đề .

Câu 3

Tác giả đã sử dụng các bằng chứng : nghiên cứu của cunsolo và ellis năm 2018, ví dụ về người lnuit và người trồng trọt ở Australia, sự kiện rừng AÂmzon cháy năm 2019, khảo sát của Caroline Hickman tháng 12/2021.

Câu 4:

Tác giả tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu từ góc độ tâm lí -nhân văn,nhấn mạnh nỗi đau mất mát tinh thần khi môi trường bị hủy hoại .

Câu 5:

Thông điệp sâu sắc nhất : bảo vệ môi trường chính là bảo vệ đời sống tinh thần , bản sắc văn hoá và sự tồn tại của con người.