Lê Ngọc Khánh Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Ngọc Khánh Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, có những trải nghiệm không chỉ là một chuyến đi, mà còn là bài học lớn lao về tình người. Hoạt động tình nguyện "Mang xuân về bản" mà em tham gia cùng câu lạc bộ thiếu niên vào cuối năm học lớp 7 vừa qua chính là một kỷ niệm như thế, một hoạt động xã hội đã thay đổi hoàn toàn góc nhìn của em về cuộc sống và sự sẻ chia.Trong cuộc sống, có những trải nghiệm không chỉ là một chuyến đi, mà còn là bài học lớn lao về tình người. Hoạt động tình nguyện "Mang xuân về bản" mà em tham gia cùng câu lạc bộ thiếu niên vào cuối năm học lớp 7 vừa qua chính là một kỷ niệm như thế, một hoạt động xã hội đã thay đổi hoàn toàn góc nhìn của em về cuộc sống và sự sẻ chia.


Chuyến đi diễn ra vào những ngày đông giá rét, khi chúng em mang theo không chỉ quần áo, sách vở mà còn cả tấm lòng ấm áp lên với các bạn nhỏ tại một điểm trường vùng cao thuộc tỉnh miền núi phía Bắc. Ngay khi đặt chân đến nơi, quang cảnh hiện ra trước mắt em là những ngôi nhà gỗ cũ kỹđường sá lầy lội và đặc biệt là hình ảnh các bạn nhỏ mặc quần áo mỏng manh, chân đi dép tổ ong trong thời tiết dưới 10 độ C. Tim em thắt lại khi nhìn thấy đôi tay các bạn đỏ ửng vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ khi thấy đoàn thiện nguyện đến. 


Hoạt động chính của ngày hôm đó là tổ chức một buổi tất niên sớm, bao gồm gói bánh chưng, trao quà và giao lưu văn nghệ. Nhóm của em được phân công phụ trách trao quà cho các bạn nhỏ. Khi cầm trên tay những chiếc áo khoác mới, những cuốn vở thơm mùi giấy mới trao tận tay từng bạn, em xúc động đến nghẹn ngào khi nhận lại những lời cảm ơn ngọng nghịu, chân thành và những nụ cười tươi rói. Cả ngày làm việc vất vả, mồ hôi nhễ nhại, thậm chí lấm lem bùn đất, nhưng không ai trong đoàn cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại, ai cũng hào hứng, vui vẻ. 


Bữa cơm trưa diễn ra ngay tại sân trường, chỉ là bánh chưng vừa gói và một ít thức ăn đơn giản nhưng mọi người ăn rất ngon miệng, vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả. Trong khoảnh khắc đó, em cảm nhận được sự ấm áp của tình người giữa mùa đông giá rét, một tình cảm thuần khiết, không toan tính. 


Khi chia tay để ra về, em đã nhận được một món quà vô giá: một bạn nhỏ vùng cao nắm lấy tay em và tặng em một chiếc vòng tay nhỏ tự tết. Bạn bảo: "Cảm ơn chị đã mang xuân đến bản". Chiếc vòng tay ấy cùng nụ cười của bạn đã khiến em không cầm được nước mắt. 


Chuyến đi đã để lại cho em những suy nghĩ, tình cảm vô cùng sâu sắc. Em nhận ra rằng, bản thân mình thật may mắn khi có một cuộc sống đủ đầy, và hạnh phúc thực sự không chỉ là nhận lại mà là khi biết cho đi. Hoạt động xã hội ấy đã gieo vào lòng em hạt giống của sự sẻ chia, trách nhiệm với cộng đồng và ý thức trân trọng những gì mình đang có. Chắc chắn, em sẽ còn tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa như thế này hơn nữa trong tương lai. Chuyến đi diễn ra vào những ngày đông giá rét, khi chúng em mang theo không chỉ quần áo, sách vở mà còn cả tấm lòng ấm áp lên với các bạn nhỏ tại một điểm trường vùng cao thuộc tỉnh miền núi phía Bắc. Ngay khi đặt chân đến nơi, quang cảnh hiện ra trước mắt em là những ngôi nhà gỗ cũ kỹđường sá lầy lội và đặc biệt là hình ảnh các bạn nhỏ mặc quần áo mỏng manh, chân đi dép tổ ong trong thời tiết dưới 10 độ C. Tim em thắt lại khi nhìn thấy đôi tay các bạn đỏ ửng vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ khi thấy đoàn thiện nguyện đến. Hoạt động chính của ngày hôm đó là tổ chức một buổi tất niên sớm, bao gồm gói bánh chưng, trao quà và giao lưu văn nghệ. Nhóm của em được phân công phụ trách trao quà cho các bạn nhỏ. Khi cầm trên tay những chiếc áo khoác mới, những cuốn vở thơm mùi giấy mới trao tận tay từng bạn, em xúc động đến nghẹn ngào khi nhận lại những lời cảm ơn ngọng nghịu, chân thành và những nụ cười tươi rói. Cả ngày làm việc vất vả, mồ hôi nhễ nhại, thậm chí lấm lem bùn đất, nhưng không ai trong đoàn cảm thấy mệt mỏi mà ngược lại, ai cũng hào hứng, vui vẻ. Bữa cơm trưa diễn ra ngay tại sân trường, chỉ là bánh chưng vừa gói và một ít thức ăn đơn giản nhưng mọi người ăn rất ngon miệng, vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả. Trong khoảnh khắc đó, em cảm nhận được sự ấm áp của tình người giữa mùa đông giá rét, một tình cảm thuần khiết, không toan tính. Khi chia tay để ra về, em đã nhận được một món quà vô giá: một bạn nhỏ vùng cao nắm lấy tay em và tặng em một chiếc vòng tay nhỏ tự tết. Bạn bảo: "Cảm ơn chị đã mang xuân đến bản". Chiếc vòng tay ấy cùng nụ cười của bạn đã khiến em không cầm được nước mắt. Chuyến đi đã để lại cho em những suy nghĩ, tình cảm vô cùng sâu sắc. Em nhận ra rằng, bản thân mình thật may mắn khi có một cuộc sống đủ đầy, và hạnh phúc thực sự không chỉ là nhận lại mà là khi biết cho đi. Hoạt động xã hội ấy đã gieo vào lòng em hạt giống của sự sẻ chia, trách nhiệm với cộng đồng và ý thức trân trọng những gì mình đang có. Chắc chắn, em sẽ còn tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa như thế này hơn nữa trong tương lai. 

Đây là trách nhiệm hàng đầu của học sinh để sau này đóng góp tri thức và cuộc xây dựng sống có lý tưởng trung thực trách nhiệm và luôn hướng tới những giá trị cộng đồng như bác đã từng dạy

Đây là trách nhiệm hàng đầu của học sinh để sau này đóng góp tri thức và cuộc xây dựng sống có lý tưởng trung thực trách nhiệm và luôn hướng tới những giá trị cộng đồng như bác đã từng dạy