Hoàng Thị Hà Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Hà Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

- Tác giả "rất ghét" hay "không mê những: "Tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm."

"Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. "

- Ông ưa : " Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ."

Câu 1: Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em, đồng thời cũng đặt lòng mình vào biểu cảm đau khổ của người ăn mày để khắc hoạ ăn mày.

- Vì tâm hồn trẻ em chính là nghệ thuật có giá trị nhất.

Câu 2: " Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật."

Câu 1: Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện Ví như cùng một gốc cây, nhưng nhà khoa học, bác làm vườn, chú thợ mộc, anh hoạ sĩ lại nhìn nhận nó dưới những góc độ khác nhau. Nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó, bác làm vườn thấy sức sống của nó, chú thợ mộc thấy chất liệu, anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó.

Câu 2: Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới cái nhìn của anh hoạ sĩ lại khác hẳn ba người kia. Ba người kia đều có mục đích, đều nghĩ tới quan hệ nhân quả của cái cây, còn anh họa sĩ lại chỉ thưởng thức dáng vẻ của cái cây hiện tại, không còn mục đích gì khác.

Câu 1: Câu chuyện kể về một cậu bé có lòng đồng cảm sâu sắc, khi cậu không chỉ sắp xếp lại đồ đạc trong phòng mà còn tự mình cảm thấy bứt rứt nếu đồ vật không ở đúng vị trí dễ chịu, như đồng hồ úp mặt, giày xuôi ngược hay chén trà khuất sau vòi ấm. Cậu bé đã giúp tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm không chỉ dành cho con người mà còn với vạn vật, và đây chính là nguồn gốc của nghệ thuật, văn chương và hội họa.

- Tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm không chỉ dành cho con người mà còn với vạn vật, và đây chính là nguồn gốc của nghệ thuật, văn chương và hội họa.


Câu 2: Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ " người bình thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật mà thôi, còn nghệ sĩ lại có lòng đồng cảm bao la quảng đại như tấm lòng trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình."


Câu 3: Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng giúp người đọc hiểu rõ hơn về vấn đề mà ta nghị luận, kích thích, lôi cuốn người đọc chú tâm vào chuyện.







Câu 1: Thể loại: Truyện ngắn

Câu 2: Ngôi kể thứ 3.

câu văn thể hiện: " Theo cái gậy tre dò đường, bà lão rờ rẫm tưng bước về phía cửa ga "

câu 3: Trong câu văn "Một tia nắng lọt qua cái chóp thủng, xiên thẳng xuống đất, như đóng đinh bà lão xuống nền đường.", biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh. Biện pháp này có tác dụng làm nổi bật sự khắc nghiệt, trói buộc của ánh nắng đối với bà lão mù lòa, diễn tả một cách sinh động sự bí bách và bất lực của bà.

câu 4: Nhan đề "Đồng vọng ngược chiều" có ý nghĩa là sự đồng cảm, tiếng nói từ xa của những người cùng cảnh ngộ (dù không cùng một nơi) hướng về những người nghèo khổ, bất hạnh, phản ánh lòng nhân ái và sự sẻ chia cần thiết trong cuộc sống. Nó cũng ngầm chỉ tiếng lòng của những người lương thiện với những con người yếu thế trong xã hội, đồng thời đặt ra những câu hỏi về trách nhiệm và lương tâm của mỗi cá nhân.

câu 5: Qua văn bản " Đồng vọng ngược chiều " tác giả thể hiện tư tưởng về lòng nhân ái, sự đồng cảm và tình người trong cuộc sống, đặc biệt nhấn mạnh việc sẻ chia, giúp đỡ những người kém may mắn.