Hoàng Thị Mai Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Mai Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong phần 2 của văn bản “Chữ bầu lên nhà thơ”, tác giả Nguyễn Đình Thi đã đưa ra nhiều lí lẽ và dẫn chứng để khẳng định rằng làm thơ là một lao động nghệ thuật nghiêm túc, không thể chỉ dựa vào thiên bẩm hay cảm hứng bốc đồng. Ông so sánh công phu của nhà thơ với những nhà tiểu thuyết như Tôn-xtôi, Phlô-be, nhằm nhấn mạnh rằng thơ cũng cần sự rèn luyện và suy nghĩ sâu sắc. Tác giả phê phán quan niệm coi thường học tập, rèn luyện, hay đề cao “thần đồng thơ” và những người “chín sớm, tàn sớm”. Qua những dẫn chứng như Lý Bạch, Gớt, Ta-go, Nguyễn Đình Thi khẳng định rằng tuổi tác không quyết định sức sáng tạo, mà chính “nội lực của chữ” mới làm nên nhà thơ.Ông còn trích lời Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ” để khẳng định giá trị đích thực của nhà thơ nằm ở tác phẩm. Những lí lẽ ấy được trình bày sắc sảo, có sức thuyết phục nhờ kết hợp giữa lí trí và cảm xúc, triết lí và hình ảnh. Qua đó, Nguyễn Đình Thi khẳng định: thơ không phải là may rủi, mà là kết quả của một quá trình sáng tạo kiên trì, đắm đuối và đầy tâm huyết.

Câu 1 : Tác giả "rất ghét" hay " không mê " và ưa đối tượng sau, những điều sau :

Tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm. Đó là những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho.

Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.

Câu 1 : Trong văn bản, những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ là: "Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc." "Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này." "Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em..." Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì tác giả muốn đề cao sự hồn nhiên, trong sáng và tấm lòng đồng cảm rộng lớn của trẻ em. Tác giả đã lấy tấm lòng đồng cảm của trẻ em làm hình mẫu cho tấm lòng của người nghệ sĩ.

Câu 2: 2. Tác giả đã phát hiện ra những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có tấm lòng đồng cảm bao la, quảng đại, không giới hạn, có thể cảm nhận được vẻ đẹp và sự sống từ vạn vật, từ những thứ nhỏ nhặt, bình thường nhất.Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở: Tác giả khâm phục, trân trọng trẻ em bởi sự hồn nhiên, trong sáng và tấm lòng đồng cảm phong phú của chúng. Điều này được thể hiện qua hành động của cậu bé trong câu chuyện, khi cậu bé sắp xếp đồ đạc không phải vì muốn giúp đỡ mà vì "thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!". Cậu bé có thể cảm nhận được "cảm xúc" của những đồ vật, điều mà người lớn thường không để ý tới.

Câu 1 : Theo tác giả, mỗi người có một nghề nghiệp khác nhau sẽ có một góc nhìn riêng về sự vật. Mỗi người chỉ thấy một mặt của sự vật, dựa trên mục đích và tính chất công việc của họ. Ví dụ, cùng một gốc cây nhưng nhà khoa học thấy tính chất và trạng thái, bác làm vườn thấy sức sống, chú thợ mộc thấy chất liệu, còn họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của nó.

Câu 2: Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới là một cái nhìn thưởng thức dáng vẻ, hình thức, màu sắc, không quan tâm đến giá trị thực tiễn hay mục đích sử dụng. Họ xem thế giới là một thế giới đại đồng, bình đẳng. Tấm lòng của họ đối với mọi sự vật đều đồng cảm và nhiệt thành. Một gốc cây khô hay một bông hoa dại không tên, không có giá trị sử dụng, trong mắt họ vẫn là một đề tài tuyệt vời.

Câu 1:; Tóm tắt câu chuyện: Một đứa trẻ đã giúp tác giả sắp xếp lại đồ đạc trong phòng. Khi được cảm ơn, đứa trẻ giải thích rằng nó cảm thấy "bứt rứt không yên" khi thấy những đồ vật như đồng hồ, chén trà, giày, dây tranh ở vị trí không phù hợp. Tác giả đã rất khâm phục tấm lòng đồng cảm của đứa trẻ.

Câu chuyện giúp tác giả nhận ra: Tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm của người nghệ sĩ rất rộng lớn, không chỉ giới hạn ở con người hay động vật mà còn trải khắp vạn vật vô tri vô giác. Điều này giúp tác giả hiểu được "tâm cảnh trước cái đẹp" và các thủ pháp nghệ thuật như miêu tả hay cấu trúc trong hội họa.

Câu 2: Theo tác giả, sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác với người thường ở chỗ: Người thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật. Người nghệ sĩ có lòng đồng cảm bao la, quảng đại, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình.

Câu 3: Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng:

Giúp người đọc dễ tiếp cận và hình dung vấn đề một cách trực quan, sinh động. Tạo sự hấp dẫn, thu hút người đọc ngay từ đầu, khiến họ muốn tìm hiểu sâu hơn về vấn đề được nêu ra. Làm cho luận điểm trở nên thuyết phục hơn, vì nó được minh họa bằng một ví dụ cụ thể, có thật.

Đánh thức cảm xúc và sự đồng cảm của người đọc, giúp họ dễ dàng tiếp nhận và ghi nhớ nội dung.

Câu 3 Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng

Giúp người đọc dễ tiếp cận và hình dung vấn đề một cách trực quan, sinh động.

Tạo sự hấp dẫn, thu hút người đọc ngay từ đầu, khiến họ muốn tìm hiểu sâu hơn về vấn đề được nêu ra.

Đánh thức cảm xúc và sự đồng cảm của người đọc, giúp họ dễ dàng tiếp nhận và ghi nhớ nội dung.

Câu 1: Thể loại của văn bản "Đồng vọng ngược chiều" là truyện ngắn.

Câu 2: Ngôi kể được tác giả sử dụng là ngôi thứ ba. Câu văn thể hiện ngôi kể đó: "Nhét tờ bạc vào túi áo, một tay cầm túi, một tay chống gậy, con bé mù thập thững tìm đường. Lúc ấy là mười hai giờ trưa. Nắng mùa hạ chói chang, in hình bé Chi xuống nền đường, tròn như đồng tiền vàng".

Câu 3:Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn là so sánh và ẩn dụ chuyển đổi cảm giác.

So sánh: " Một tia nắng.... như đóng đinh ...." . Tác giả so sánh tia nắng với cái đinh để nhấn mạnh sự gay gắt , chói chang của ánh nắng mặt trời giữa trưa , cũng như sự bất lực , đau khổ của bà lão.

Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác: " đóng đinh bà lão xuống nền đường " . Tác giả đã chuyển đổi cảm giác từ thị giác ( tia nắng ) sang xúc giác ( đóng đinh ) để diễn tả sự khắc nghiệt của hoàn cảnh, sự đau đớn và cô đơn mà bà lão phải chịu đựng .

Câu 4: Nhan đề "Đồng vọng ngược chiều" có ý nghĩa:

"Đồng vọng": là sự đồng cảm, thấu hiểu, sẻ chia giữa những con người bất hạnh trong xã hội. "Ngược chiều": là sự trái ngược, mâu thuẫn giữa những hành động, suy nghĩ của các nhân vật.

Đó là sự "lệch pha" trong cảm nhận, khiến sự đồng cảm không thể đến được với nhau. Nhan đề thể hiện sự đồng cảm nhưng lại không thể đến được với nhau, dẫn đến những hiểu lầm và nỗi đau.

Câu 5: Qua văn bản, tác giả thể hiện tư tưởng và thông điệp về lòng nhân ái, sự sẻ chia, đồng cảm giữa con người với con người. Tác giả nhấn mạnh rằng ngay cả trong những hoàn cảnh khốn khó nhất, tình người vẫn luôn tồn tại và là một giá trị quý báu. Đồng thời, tác giả cũng thể hiện sự xót xa trước những mảnh đời bất hạnh, cô độc trong xã hội.