Hoàng Thị Mai Yến
Giới thiệu về bản thân
b) Tóm tắt và trình tự: Tóm tắt: Bài viết phân tích từ sự phụ thuộc tâm lý/vật lý (vật bất ly thân) → hậu quả xã hội/tinh thần (mất kết nối, lo âu) → sự kiểm soát vô hình của thuật toán (mất tự chủ) → kêu gọi ý thức để lấy lại quyền làm chủ. Trình tự: Logic, chặt chẽ, đi từ thực trạng gần gũi đến nguy cơ sâu xa và cuối cùng là giải pháp/lời kêu gọi.
a) Vấn đề chính: Mối quan hệ giữa người dùng và điện thoại thông minh (ĐTTM), cụ thể là con người đang dần mất quyền kiểm soát và trở nên phụ thuộc vào ĐTTM (từ công cụ thành "ông chủ").
Câu chủ đề:
Từ bỏ thói quen thức khuya là một việc làm cần thiết để bảo vệ sức khỏe và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Luận điểm mở đầu Thực trạng, biểu hiện của thói quen: Thói quen thức khuya ngày càng phổ biến trong xã hội hiện đại, đặc biệt là ở giới trẻ. Biểu hiện là ngủ muộn, thường xuyên sử dụng điện thoại hoặc máy tính vào ban đêm.
Luận điểm bổ sung Tác hại của thói quen: Đối với sức khỏe: Gây suy giảm hệ miễn dịch, tăng nguy cơ mắc các bệnh mãn tính như tim mạch, huyết áp cao, tiểu đường
Đối với tinh thần và hiệu quả công việc: Gây suy giảm trí nhớ, kém tập trung, giảm hiệu suất làm việc và học tập.
Luận điểm bổ sung Các giải pháp từ bỏ: Lập kế hoạch ngủ: Cố gắng đi ngủ và thức dậy vào một giờ nhất định mỗi ngày. Hạn chế thiết bị điện tử: Tránh sử dụng điện thoại, máy tính trước khi ngủ ít nhất 30 phút. Tạo môi trường ngủ tốt: Đảm bảo phòng ngủ tối, yên tĩnh và mát mẻ. Tập thể dục: Vận động nhẹ nhàng vào ban ngày để cơ thể dễ đi vào giấc ngủ hơn. Đánh giá tổng kết, liên hệ Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen: Từ bỏ thói quen thức khuya giúp cải thiện sức khỏe thể chất và tinh thần, nâng cao hiệu quả công việc và học tập, mang lại một cuộc sống lành mạnh và tích cực hơn.
Câu chủ đề:
Từ bỏ thói quen thức khuya là một việc làm cần thiết để bảo vệ sức khỏe và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Luận điểm mở đầu Thực trạng, biểu hiện của thói quen: Thói quen thức khuya ngày càng phổ biến trong xã hội hiện đại, đặc biệt là ở giới trẻ. Biểu hiện là ngủ muộn, thường xuyên sử dụng điện thoại hoặc máy tính vào ban đêm.
Luận điểm bổ sung Tác hại của thói quen: Đối với sức khỏe: Gây suy giảm hệ miễn dịch, tăng nguy cơ mắc các bệnh mãn tính như tim mạch, huyết áp cao, tiểu đường
Đối với tinh thần và hiệu quả công việc: Gây suy giảm trí nhớ, kém tập trung, giảm hiệu suất làm việc và học tập.
Luận điểm bổ sung Các giải pháp từ bỏ: Lập kế hoạch ngủ: Cố gắng đi ngủ và thức dậy vào một giờ nhất định mỗi ngày. Hạn chế thiết bị điện tử: Tránh sử dụng điện thoại, máy tính trước khi ngủ ít nhất 30 phút. Tạo môi trường ngủ tốt: Đảm bảo phòng ngủ tối, yên tĩnh và mát mẻ. Tập thể dục: Vận động nhẹ nhàng vào ban ngày để cơ thể dễ đi vào giấc ngủ hơn. Đánh giá tổng kết, liên hệ Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen: Từ bỏ thói quen thức khuya giúp cải thiện sức khỏe thể chất và tinh thần, nâng cao hiệu quả công việc và học tập, mang lại một cuộc sống lành mạnh và tích cực hơn.
a) Dấu hiệu nổi bật giúp ta nhận ra lỗi về mạch lạc trong đoạn văn là trình tự các câu không hợp lí, ba câu không cùng nói về một vấn đề.
+ Câu 1: Nêu thực trạng việc sử dụng điện thoại thông minh.
+ Câu 2: Nêu thực trạng của việc đọc sách.
+ Câu 3: Nêu lợi ích của việc đọc sách.
b) Các dấu hiệu của lỗi liên kết trong đoạn văn là:
+ Sử dụng phép nối không phù hợp: Câu 2 bắt đầu bằng "Nhưng" không biểu thị được mối quan hệ giữa hai vế câu.
+ Sử dụng phép thế không phù hợp: Từ "Nó" ở đầu câu 3 là đại từ dùng để thay thế nhưng không có từ ngữ phù hợp ở câu 2 để thay thế.
c) Có thể sửa đoạn văn như sau để đảm bảo tính mạch lạc và liên kết:
Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn. Tuy nhiên, vì không thấy được ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách.
a) Phép lặp từ "hiền tài" được sử dụng ở các câu kề nhau nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu văn không có tính thống nhất về chủ đề. Mặc dù lặp lại từ khóa, nhưng mỗi câu lại nói về một khía cạnh khác nhau của "hiền tài" mà không có sự liên kết logic chặt chẽ, khiến đoạn văn thiếu mạch lạc và rời rạc.
b) Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc vì các câu văn không có sự liên kết về ý nghĩa và chủ đề. Cụ thể, các câu văn chỉ đơn thuần lặp lại từ "hiền tài" mà không phát triển ý một cách xuyên suốt, tạo thành một thể thống nhất. Điều này khiến cho người đọc khó nắm bắt được nội dung chính mà đoạn văn muốn truyền tải, do đó đoạn văn không có tính mạch lạc.
a) Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì nó có một câu chủ đề và các câu còn lại triển khai ý cho câu chủ đề đó, thể hiện một ý tưởng trọn vẹn. b) Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn được thể hiện qua việc các câu đều tập trung làm rõ chủ đề "con người vốn là nghệ thuật, giàu lòng đồng cảm" và cách con người giữ gìn lòng đồng cảm đó. Các câu được sắp xếp theo trình tự logic, câu sau bổ sung ý cho câu trước. c) Dấu hiệu cho thấy liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn. Cụm từ này có tác dụng giải thích hoặc tóm tắt lại ý của đoạn văn trước, tạo sự liên kết chặt chẽ về nội dung. d) Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần trong đoạn văn là "lòng đồng cảm" và "nghệ sĩ". Tác dụng của việc lặp lại từ ngữ: Nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn, làm cho nội dung trở nên sâu sắc và thuyết phục hơn, đồng thời tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu.
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có mạch lạc và liên kết chặt chẽ, thể hiện qua luận đề thống nhất xuyên suốt các đoạn, cùng với việc sử dụng hiệu quả các phép liên kết như nối, thế, lặp để tạo sự liên kết logic giữa các câu và các đoạn văn.
Ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" miêu tả quá trình sáng tác thơ ca đầy gian khổ, vất vả và lao động trí óc của người nghệ sĩ. "Một nắng hai sương" và "lầm lũi, lực điền" ám chỉ sự tần tảo, chăm chỉ và cực nhọc, còn "cánh đồng giấy" và "hạt chữ" là ẩn dụ cho công việc sáng tạo, nơi nhà thơ phải đổ mồ hôi, công sức mới tạo ra được những tác phẩm có giá trị.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách bác bỏ những quan niệm sai lầm về thơ và đề cao sự lao động nghệ thuật chăm chỉ của người làm thơ. Tác giả bác bỏ quan niệm làm thơ chỉ cần cảm xúc bộc phát, năng khiếu đặc biệt mà không cần cố gắng, thay vào đó, khẳng định rằng một nhà thơ chân chính phải là người “làm chữ”, “dùi mài chữ” với tinh thần trách nhiệm, biến ngôn ngữ công cộng thành ngôn ngữ riêng, độc đáo.