Vi Thị Thanh Tâm
Giới thiệu về bản thân
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có tính mạch lạc và liên kết chặt chẽ.
Về tính mạch lạc: Các đoạn văn trong bài viết đều tập trung làm nổi bật luận điểm chung, đó là khẳng định vai trò quan trọng của hiền tài đối với sự hưng thịnh của đất nước. Các luận điểm được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, logic, từ việc đưa ra khái niệm "hiền tài", khẳng định ý nghĩa của họ, đến việc nêu lên tác dụng to lớn của việc khắc tên trên bia tiến sĩ.
Về tính liên kết: Các câu trong văn bản đều hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được liên kết với nhau bằng các phép liên kết như phép lặp, phép thế, phép nối,... Điều này giúp tạo ra sự gắn kết, thống nhất giữa các câu và đoạn văn, làm cho bài viết trở nên chặt chẽ và thuyết phục hơn.
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có tính mạch lạc và liên kết chặt chẽ.
Về tính mạch lạc: Các đoạn văn trong bài viết đều tập trung làm nổi bật luận điểm chung, đó là khẳng định vai trò quan trọng của hiền tài đối với sự hưng thịnh của đất nước. Các luận điểm được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, logic, từ việc đưa ra khái niệm "hiền tài", khẳng định ý nghĩa của họ, đến việc nêu lên tác dụng to lớn của việc khắc tên trên bia tiến sĩ.
Về tính liên kết: Các câu trong văn bản đều hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được liên kết với nhau bằng các phép liên kết như phép lặp, phép thế, phép nối,... Điều này giúp tạo ra sự gắn kết, thống nhất giữa các câu và đoạn văn, làm cho bài viết trở nên chặt chẽ và thuyết phục hơn.
Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có tính mạch lạc và liên kết chặt chẽ.
Về tính mạch lạc: Các đoạn văn trong bài viết đều tập trung làm nổi bật luận điểm chung, đó là khẳng định vai trò quan trọng của hiền tài đối với sự hưng thịnh của đất nước. Các luận điểm được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, logic, từ việc đưa ra khái niệm "hiền tài", khẳng định ý nghĩa của họ, đến việc nêu lên tác dụng to lớn của việc khắc tên trên bia tiến sĩ.
Về tính liên kết: Các câu trong văn bản đều hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được liên kết với nhau bằng các phép liên kết như phép lặp, phép thế, phép nối,... Điều này giúp tạo ra sự gắn kết, thống nhất giữa các câu và đoạn văn, làm cho bài viết trở nên chặt chẽ và thuyết phục hơn.
Lập luận chặt chẽ: Các luận điểm được sắp xếp logic, có mối liên kết chặt chẽ với nhau. Dẫn chứng xác thực: Bài viết sử dụng các ví dụ, số liệu cụ thể để chứng minh cho lập luận của mình. Ngôn ngữ lôi cuốn: Cách hành văn hấp dẫn, sử dụng các câu hỏi tu từ để kích thích sự suy nghĩ của người đọc. Tính thời sự: Vấn đề được đề cập là một vấn đề nóng hổi, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của nhiều người.
Lập luận chặt chẽ: Các luận điểm được sắp xếp logic, có mối liên kết chặt chẽ với nhau. Dẫn chứng xác thực: Bài viết sử dụng các ví dụ, số liệu cụ thể để chứng minh cho lập luận của mình. Ngôn ngữ lôi cuốn: Cách hành văn hấp dẫn, sử dụng các câu hỏi tu từ để kích thích sự suy nghĩ của người đọc. Tính thời sự: Vấn đề được đề cập là một vấn đề nóng hổi, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của nhiều người.
Vấn đề chính của văn bản "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" là mối quan hệ giữa con người và công nghệ, cụ thể là điện thoại thông minh. Bài viết đặt ra câu hỏi về việc ai là người kiểm soát trong mối quan hệ này: con người làm chủ công nghệ hay ngược lại, con người đang bị công nghệ chi phối.
Trong phần 2, tác giả nêu lí lẽ rằng làm thơ là lao động nghệ thuật vất vả, người làm thơ “gieo chữ” như người nông dân cày ruộng, phải chắt lọc từng chữ để tạo nên cái hay, cái đẹp. Dẫn chứng: Hình ảnh “một nắng hai sương, lầm lũi, lục điền trên cánh đồng giấy…” và lời Va-lê-ri về “chữ trong thơ có hóa trị khác chữ trong văn xuôi”. Nhận xét: Lập luận chặt chẽ, hình ảnh giàu sức gợi, thể hiện sự trân trọng của tác giả với lao động sáng tạo của người làm thơ.
Tác giả triển khai quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” bằng cách khẳng định vai trò quyết định của chữ trong thơ. Nhà thơ phải lao động công phu với ngôn từ, chọn lọc, gọt giũa từng chữ có sức gợi và âm vang; chính chữ làm nên tài năng và vị thế của nhà thơ.
Ý kiến trên ca ngợi sự lao động nghệ thuật bền bỉ, tỉ mỉ và sáng tạo của người làm thơ, cho thấy viết thơ là một hành trình “gieo chữ” đầy nhọc nhằn nhưng cũng giàu đam mê và ý nghĩa.