Trần Thị Tâm Như
Giới thiệu về bản thân
Theo tôi,câu đó có nghĩa là những người cặm cụi ,cống hiến và dành cả đời mình gắn bó với văn học.Họ viết không chỉ vì công việc mà trong những tác phẩm ấy chứa đựng những tình cảm,cảm xúc hay những trải nghiệm gắn bó với cuộc đời họ.Đó là những tác phẩm được viết bằng cả trái tim,bằng những ngôn từ đơn điệu hay độc đáo sau cả một quá trình dài suy nghĩ.Không chỉ vậy đó còn là tác phẩm hoàn hảo nhất sau nhiều lần chỉnh sửa.Qua đó ta hiểu rằng các nhà thơ dành tình yêu cho văn học dùng cả cuộc đời ,sự nỗ lực,cùng với tâm huyết của bản thân để viết ra những tác phẩm có dấu ấn sâu đậm với người đọc.
Tác giả rất ghét cái định kiến quái gở,không biết xuất hiện từ bao giờ:các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
Ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương,lầm lũi,,lực điền trên cánh đồng giấy,đổ bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.
1.Những đoạn văn nói về trẻ thơ, tuổi thơ: đoạn 1, 5,6
-Những câu nói về trẻ thơ: + Trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm + Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hệt sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,.... Tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều. Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. + Bản chất của trẻ em là nghệ thuật + Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người - Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ là lúc chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận tư vị của cái đẹp.
2.Tác giả đã phát hiện những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là:
+Cả hai đều có tâm hồn trong sáng, giàu lòng đồng cảm, nhìn mọi vật với vẻ đẹp được nhân cách hóa, được lí tưởng hóa.
+Trẻ em với người nghệ sĩ đồng cảm với mọi thứ từ con người đến con vật,sự vật.
-Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện ra "bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật". Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với mọi sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên chơi với búp bê. Tấm lòng ấy chân thành và tự nhiên hơn nghệ sĩ rất nhiều.
1.Theo tác giả,góc nhìn riêng về sự vậy được thể hiện ở những người có nghề nghiệp khác nhau là trước một gốc cây, nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó, bác làm vườn thấy sức sống của nó, chú thợ mộc thấy chất liệu của nó, anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó. Ba người kia đều có mục đích, đều nghĩ tới quan hệ nhân quả của cái cây, còn anh hoạ sĩ lại chỉ thưởng thức dáng vẻ của cái cây hiện tại, không còn mục đích nào khác.
2.Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới đều là vật sống có linh hồn,biết cười biết khóc
Câu1:
Truyện kể về hành động sắp xếp đồ đạc ngăn nắp của đứa bé khi đến nhà nhân vật tôi,cậu bé giúp đỡ không phải vì chăm chỉ mà qua thế giới quan của trẻ nhỏ chúng có sự đồng cảm sâu sắc,hồn nhiên.Điều đó đã giúp nhân vật tôi nhìn nhận và chú ý hơn đến sự đồng cảm đối với mọi vật.Thế giới quan của mỗi người là khác nhau giống như giữa họa sĩ với người thường.Đối với người thường cái cây chỉ đơn giản là một sinh vật còn trong thế giới quan của họa sĩ chúng là thực thể đẹp đẽ.Qua đó,tác giả muốn chúng ta học hỏi sự đồng cảm của trẻ nhỏ,thử bước vào thế giới quan của người nghệ sĩ để thấy được những sinh vật và phi sinh vật không đơn thuần là cái ta hay thấy mà còn có linh hồn.
Câu 2:
Theo tác giả người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác người thường ở chỗ nghệ sĩ thường nhìn thấy khía cạnh hình thức chứ không phải khía cạnh thực tiễn.
Câu3:
Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện giúp cho bài nghị luận trở nên chân thực,độc đạo,tạo nên sự khác biệt thu hút người đọc.Không chỉ vậy câu chuyện cũng góp phần tăng sức thuyết phục cho bài nghị luận.
Câu1:
-Thể loại của văn bản Đồng vọng ngược chiều là truyện ngắn.
Câu2:
-Ngôi kể được tác giả sử dụng trong văn bản là ngôi kẻ thứ ba.
-Câu văn thể hiện ngôi kể đó là: Ngồi ở gốc cây, bé Chi vẫn chìa đồng bạc về phía trước, vẻ thành tâm.
Câu3:
-Trong câu văn trên tác giả sử dụng biện pháp tu từ so sánh:"Một tia nắng..."như" đóng đinh bà lão xuống nền đường".
-Bằng cách sử dụng hình ảnh so sánh độc đáo mới lạ đã giúp cho hình ảnh trở nên chân thực,sinh động hơn.Từ đó ,làm nổi bật sự khắc nghiệt, gay gắt của tia nắng và sự tàn tạ, nặng nề của bà lão.Qua đây tạo nên một hình ảnh giàu sức gợi, nhấn mạnh nỗi bất hạnh và sự cô đơn của bà.
Câu4:
-Nhan đề "Đồng vọng ngược chiều" có nghĩa là sự đồng cảm sâu sắc với nỗi khổ đau, bất hạnh của người khác, thể hiện một cách ngược lại với lẽ thường, chẳng hạn như việc chia sẻ, yêu thương thay vì ghét bỏ khi chứng kiến sự khốn khó.
Câu5:
-Qua văn bản tác giả muốn gửi gắm tới người đọc thông điệp rằng chúng ta cần biết đồng cảm với nỗi khổ đau,bất hạnh của người khác.Mỗi người cầm biết yêu thương ,chia sẻ với những người khó khăn,giúp đỡ họ nếu có thể thay vì ghét bỏ và đứng nhìn trước những bất hạnh của người khác.