Lục Thị Bích Diệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Theo tác giả, mỗi người có góc nhìn riêng về sự vật tùy theo nghề nghiệp và cách cảm nhận cuộc sống của họ. Người nông dân thấy cánh đồng là nơi lao động, người nhà thơ lại thấy đó là bức tranh trữ tình, còn người họa sĩ nhìn ra vẻ đẹp của màu sắc và ánh sáng.
Câu 2 :
Người họa sĩ nhìn mọi sự vật trong thế giới bằng ánh mắt yêu thương và đồng cảm. Với họ, mọi vật đều có linh hồn và vẻ đẹp riêng, nên luôn nhìn cuộc đời bằng sự trân trọng, tinh tế và cảm xúc nghệ thuật sâu sắc .
Câu 1 :
Câu chuyện kể về một đứa bé biết đồng cảm với đồ vật. Điều này đã khiến tác giả phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này . Bấy giờ tác giả mới sực nhận ra đó lại chính là tâm cảnh trước cái đẹp, là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả, là vấn đề cấu trúc thường gặp trong hội hoạ . Những thứ đó đều phát triển từ sự đồng cảm . Từ đó, chúng ta thấy được sự đồng cảm của người hoạ sĩ để khắc hoạ lên những tác phẩm, bức tranh của mình qua việc đặt lòng mình vào những sự việc đó. Khi đó chúng ta có thể thấy được tầm quan trọng của sự đồng cảm đối với mỗi người trong cuộc sống rất quan trọng. Qua đó thấy được, câu chuyện này đã giúp tác giả nhận ra rằng: lòng yêu thương con người bắt nguồn từ sự đồng cảm chân thành và có thể khiến ta rung động trước cả những điều nhỏ bé nhất.
Câu 2 :
Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ họ đặt lòng mình vào những nỗi đau hay niềm vui của người khác để học cảm nhận và đồng cảm với đối tượng miêu tả. Chính sự đồng cảm sâu sắc ấy đã giúp học sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật chân thật và giàu cảm xúc.
Câu 3 :
Theo em , thì việc đặt của văn bản nghị luận bằng cách kể lại câu chuyện có tác dụng là giúp bài viết trở nên sinh động, gần gũi và dễ thuyết phục hơn .Người đọc không chỉ hiểu bằng lý trí mà còn cảm nhận được bằng trái tim, từ đó đồng tình với tư tưởng mà tác giả muốn gửi gắm.
Câu 1 :
Câu chuyện kể về một đứa bé biết đồng cảm với đồ vật. Điều này đã khiến tác giả phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này . Bấy giờ tác giả mới sực nhận ra đó lại chính là tâm cảnh trước cái đẹp, là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả, là vấn đề cấu trúc thường gặp trong hội hoạ . Những thứ đó đều phát triển từ sự đồng cảm . Từ đó, chúng ta thấy được sự đồng cảm của người hoạ sĩ để khắc hoạ lên những tác phẩm, bức tranh của mình qua việc đặt lòng mình vào những sự việc đó. Khi đó chúng ta có thể thấy được tầm quan trọng của sự đồng cảm đối với mỗi người trong cuộc sống rất quan trọng. Qua đó thấy được, câu chuyện này đã giúp tác giả nhận ra rằng: lòng yêu thương con người bắt nguồn từ sự đồng cảm chân thành và có thể khiến ta rung động trước cả những điều nhỏ bé nhất.
Câu 2 :
Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ họ đặt lòng mình vào những nỗi đau hay niềm vui của người khác để học cảm nhận và đồng cảm với đối tượng miêu tả. Chính sự đồng cảm sâu sắc ấy đã giúp học sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật chân thật và giàu cảm xúc.
Câu 3 :
Theo em , thì việc đặt của văn bản nghị luận bằng cách kể lại câu chuyện có tác dụng là giúp bài viết trở nên sinh động, gần gũi và dễ thuyết phục hơn .Người đọc không chỉ hiểu bằng lý trí mà còn cảm nhận được bằng trái tim, từ đó đồng tình với tư tưởng mà tác giả muốn gửi gắm.
Câu 1:
Thể loại của văn bản đồng vọng ngược chiều là thể loại truyện ngắn.
Câu 2 :
Ngôi kể được tác giả sử dụng trong văn bản là ngôi kể thứ ba "tác giả xưng tên nhân vật "
Câu văn thể hiện ngôi kể đó là " bé chi vẫn chìa đồng bạc về phía trước , vẻ thành tâm. Chờ mãi không thấy bà lão nhận tiền"
Câu 3:
- biện pháp tu từ:
+ So sánh " như đóng đinh bà lão xuống nền đường".
- tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình, gợi cảm, tạo nhịp điệu cho câu văn trở nên sinh động và hấp dẫn hơn.
+ Nhấn mạnh ánh nắng gay gắt chói chang của mùa hè và sự đau thương nghèo khổ và bi thương của bà lão.
+ Tác giả thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sự thương cảm cho bà lão. Câu 4: Nhan đề “Đồng vọng ngược chiều” là một hình ảnh ẩn dụ giàu ý nghĩa. “Đồng vọng” gợi tiếng vang, sự cộng hưởng; “ngược chiều” lại là sự trái hướng, đối lập. Kết hợp lại, nhan đề ám chỉ những tiếng nói hay cảm xúc cùng tồn tại nhưng trái nhau — ví dụ vẻ rạng rỡ bề ngoài đối nghịch với nỗi khổ bên trong. Trong đoạn trích, nắng “chói chang” in hình bé Chi như đồng tiền vàng nhưng cùng lúc lại “xiên thẳng… như đóng đinh bà lão xuống nền đường”, tạo nên sự đối lập rõ ràng — đúng tinh thần “đồng vọng ngược chiều”. Nhan đề vì thế vừa gợi cảnh vừa gợi cảm xúc, báo hiệu chủ đề mâu thuẫn giữa vẻ ngoài và thực tại, giữa đời sống chung và số phận cá nhân. Câu 5 : Qua đoạn trích, tác giả phản ánh cảnh đời khắc nghiệt và khơi dậy lòng thương cảm. Hình ảnh nắng “chói chang” cùng với so sánh “như đóng đinh bà lão xuống nền đường” khiến người đọc cảm nhận được sự tàn nhẫn của thiên nhiên và thân phận con người nhỏ bé, dễ bị tổn thương. Đồng thời, việc đặt hình ảnh trẻ thơ (bé Chi) bên cạnh bà lão làm nổi bật nghịch lý: vẻ đáng yêu, hồn nhiên bị che lấp bởi hoàn cảnh khắc nghiệt. Từ đó, tác giả muốn gợi ý rằng xã hội cần nhìn thấy và cảm thông với những mảnh đời bất hạnh, không thờ ơ trước đau khổ. Thông điệp văn bản là kêu gọi lòng nhân ái và ý thức trách nhiệm với người yếu thế.