Đỗ Hữu Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Hữu Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh trong đời sống hiện đại – con người cần làm chủ công nghệ, không để bị lệ thuộc hay “nghiện” điện thoại thông minh.

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Hoàng Phủ Ngọc Tường thể hiện bằng chính tài năng sử dụng ngôn từ nghệ thuật, giàu chất thơ, nhạc và họa trong tác phẩm.
Ông chứng minh rằng ngôn ngữ chính là linh hồn của văn chương, và người nghệ sĩ đích thực là người biết nâng ngôn từ lên thành cái đẹp.

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Hoàng Phủ Ngọc Tường thể hiện bằng chính tài năng sử dụng ngôn từ nghệ thuật, giàu chất thơ, nhạc và họa trong tác phẩm.
Ông chứng minh rằng ngôn ngữ chính là linh hồn của văn chương, và người nghệ sĩ đích thực là người biết nâng ngôn từ lên thành cái đẹp.

Ý kiến trên ví von người làm thơ như người nông dân cần cù lao động trên “cánh đồng giấy”. Câu nói thể hiện quan niệm: làm thơ là một quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ, đòi hỏi mồ hôi, công sức và tâm huyết.
Nhà thơ chân chính không chỉ dựa vào cảm hứng hay tài năng bẩm sinh, mà phải rèn luyện, trau dồi ngôn ngữ, tìm tòi từng “hạt chữ” quý giá để tạo nên tác phẩm có giá trị.

Tác giả rất ghét những nhà thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không chịu rèn luyện, học tập.
Ngược lại, ông ưa những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy”, biết lao động nghệ thuật nghiêm túc, đổi “bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

1.Trong văn bản có các câu nói về trẻ em và tuổi thơ như: “Trẻ em sống thật với cảm xúc của mình”, “Các em có đôi mắt trong veo, nhìn đâu cũng thấy điều mới lạ.”
Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì đó là lứa tuổi có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và biết yêu thương, đồng cảm — điều mà người lớn và nghệ sĩ nên học hỏi.

2.Tác giả phát hiện ra trẻ em và người nghệ sĩ giống nhau ở sự nhạy cảm, trí tưởng tượng phong phú và lòng đồng cảm sâu sắc.
Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả hình thành từ việc nhận ra tâm hồn các em còn giữ được vẻ đẹp tự nhiên, chân thật mà người lớn thường đánh mất.

1.Câu chuyện kể về một bé vào phòng triển lãm, thấy bức tranh “đồng hồ quả quýt” bị treo ngược nên bé liền giúp treo lại cho đúng. Từ đó, tác giả nhận ra rằng em bé có tấm lòng đồng cảm sâu sắc, biết đặt mình vào vị trí người khác và cả đồ vật để cảm nhận.

2.Người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ: họ có khả năng cảm nhận tinh tế hơn, không chỉ đồng cảm với con người mà còn với muôn vật xung quanh. Họ nhìn thấy cái đẹp và sự sống trong mọi điều bình dị của cuộc đời.

3.Việc nêu vấn đề bằng cách kể lại một câu chuyện khiến cho bài nghị luận sinh động, gần gũi, dễ hiểu và dễ thuyết phục hơn, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của lòng yêu thương và sự đồng cảm.

1.Câu chuyện kể về một bé vào phòng triển lãm, thấy bức tranh “đồng hồ quả quýt” bị treo ngược nên bé liền giúp treo lại cho đúng. Từ đó, tác giả nhận ra rằng em bé có tấm lòng đồng cảm sâu sắc, biết đặt mình vào vị trí người khác và cả đồ vật để cảm nhận.

2.Người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ: họ có khả năng cảm nhận tinh tế hơn, không chỉ đồng cảm với con người mà còn với muôn vật xung quanh. Họ nhìn thấy cái đẹp và sự sống trong mọi điều bình dị của cuộc đời.

3.Việc nêu vấn đề bằng cách kể lại một câu chuyện khiến cho bài nghị luận sinh động, gần gũi, dễ hiểu và dễ thuyết phục hơn, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của lòng yêu thương và sự đồng cảm.