Bùi Hoàng Hải Đăng
Giới thiệu về bản thân
THEO EM:
CHỦ ĐỀ :thức khuya là một thói quen xấu ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và hiệu quả học tập, làm việc, vì vậy chúng ta cần từ bỏ thói quen này.
luận điểm
thực trạng, biểu hiện của thói quen:
ngày nay, nhiều người, đặc biệt là học sinh và người trẻ, thường xuyên thức khuya để học bài, làm việc, xem phim hoặc sử dụng mạng xã hội. việc đi ngủ sau 12 giờ đêm đã trở thành điều phổ biến, thậm chí được xem như “bình thường”.
luận điểm bổ sung 1
tác hại của thói quen
+>thức khuya khiến cơ thể mệt mỏi, giảm khả năng tập trung và ghi nhớ
+>làm suy giảm hệ miễn dịch, dễ mắc các bệnh về tim mạch, dạ dày, da liễu
+>ảnh hưởng đến tâm trạng, dễ cáu gắt, căng thẳng, stress
+>giảm năng suất học tập và làm việc vào ngày hôm sau.
luận điểm bổ sung
các giải pháp từ bỏ
+>tạo thói quen ngủ sớm, đúng giờ, đặt báo thức đi ngủ
+>hạn chế sử dụng điện thoại, máy tính sau 22 giờ
+>sắp xếp thời gian học tập, làm việc khoa học để không phải thức khuya
+>tập thể dục nhẹ trước khi ngủ để dễ ngủ hơn.
đánh giá tổng kết, liên hệ
ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen:
từ bỏ thói quen thức khuya giúp cơ thể khỏe mạnh, tinh thần thoải mái, làm việc hiệu quả hơn. một giấc ngủ đủ giấc mang lại năng lượng tích cực, giúp ta sống khoa học và thành công hơn trong cuộc sống.
Vấn đề chính của văn bản là mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh, đặt ra câu hỏi về việc ai là người kiểm soát ai: con người làm chủ công nghệ hay bị công nghệ chi phối.
1.Trong văn bản "Yêu và đồng cảm", tác giả đã dành nhiều đoạn để nhắc đến trẻ em và tuổi thơ, bắt đầu bằng câu chuyện cụ thể về hành động tự nhiên của một em bé khi sắp xếp đồ đạc. Các câu nói như: "cháu cứ bứt rứt không yên", "Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!" hay việc em bé quan tâm đến chén trà, đôi giày chiếc xuôi chiếc ngược, là những minh chứng sống động nhất. Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy vì hai lý do cốt lõi: Thứ nhất, trẻ em là biểu tượng cho lòng đồng cảm thuần khiết, bẩm sinh, không chỉ với con người mà còn với toàn thể vạn vật ("đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ"). Thứ hai, hành động của trẻ em chính là bản chất của nghệ thuật. Tác giả khẳng định "bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật" vì chúng có khả năng "đặt tình cảm" vào vật vô tri và nhìn thấy những điều mà người lớn đã "không chú tâm đến," từ đó làm nổi bật sự vô cảm và sự đánh mất lòng đồng cảm của người lớn.
2.Tác giả phát hiện ra điểm tương đồng sâu sắc giữa trẻ em và người nghệ sĩ chính là tâm hồn đồng cảm bao la và cái nhìn "đại đồng, bình đẳng" với vạn vật. Giống như trẻ em, người nghệ sĩ cũng cần "đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ" để thấu hiểu đối tượng miêu tả. Cả hai đối tượng này đều nhìn thế giới bằng một lăng kính không bị giới hạn bởi lý trí hay giá trị vật chất thực tiễn, mà chỉ quan tâm đến cái Mĩ và cảm xúc. Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở chính là tính nghệ thuật và sự thuần khiết trong cảm xúc của trẻ thơ.Tác giả ca ngợi khả năng trẻ em còn giữ được "lòng đồng cảm" và "sức mạnh tinh thần phong phú" ,những yếu tố mà người lớn thường bị áp chế và đánh mất. Trẻ em là nguồn cảm hứng, là chuẩn mực mà người nghệ sĩ phải học hỏi để có thể "đặt tình cảm" của mình vào tác phẩm, bởi chỉ khi đó tác phẩm mới thực sự sống động và chân thật.
2.Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới như thế nào
Người họa sĩ nhìn sự vật chủ yếu ở khía cạnh hình thức, vẻ đẹp bên ngoài, không đặt nặng giá trị thực tiễn. Họ thường thấy được cái đẹp về dáng vẻ, màu sắc, đường nét của sự vật – tức là nhìn thế giới bằng con mắt thẩm mỹ, hướng đến cái đẹp chứ không phải lợi ích sử dụng.
1.Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện thế nào ở những người có nghề nghiệp khác nhau nhà khoa học thấy tính chất, bác làm vườn thấy sức sống, thợ mộc thấy chất liệu, còn họa sĩ thấy dáng vẻ của cây mỗi nghề nghiệp có cách quan sát và cảm nhận riêng, phản ánh mục đích và mối quan tâm khác nhau của từng người.
1Ttct:Một cậu bé vào phòng giúp tác giả sắp xếp đồ đạc: lật lại đồng hồ cho ngay ngắn, đặt lại chén trà, chỉnh lại đôi giày, giấu dây treo tranh... Khi được khen là chăm, cậu bé nói rằng vì thấy đồ vật “không ngay ngắn” nên cảm thấy bứt rứt không yên.
-)Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng: tấm lòng đồng cảm của cậu bé rất phong phú , cậu có khả năng cảm nhận và đồng cảm với cả những vật vô tri vô giác. Từ đó, tác giả hiểu rằng cái đẹp và nghệ thuật bắt nguồn từ lòng yêu thương đồng cảm sâu sắc với thế giới xung quanh
2.Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ nào
Người bình thường chỉ có thể đồng cảm với con người hoặc cùng lắm là với loài vật. Còn người nghệ sĩ lại có lòng đồng cảm rộng lớn hơn, có thể cảm nhận, yêu thương và thấu hiểu cả những vật vô tri vô giác, trải khắp vạn vật trong trời đất. Nhờ vậy mà họ có thể sáng tạo ra cái đẹp.
3.Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng gì
Cách mở đầu bằng một câu chuyện giúp cho bài viết trở nên sinh động, hấp dẫn và dễ hiểu hơn. Câu chuyện cụ thể giúp người đọc cảm nhận rõ ràng, gần gũi với vấn đề được nêu ra. Đồng thời, nó cũng làm cho lập luận sau đó của tác giả trở nên thuyết phục hơn vì có dẫn chứng thực tế minh họa.