Nguyễn Thị Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
Trong phần 2 của văn bản, tác giả Nguyễn Đình Thi tập trung bàn về mối quan hệ giữa chữ và nhà thơ, khẳng định rằng chữ trong thơ không chỉ là phương tiện diễn đạt, mà còn là linh hồn, là nơi thể hiện tâm hồn và tài năng của người làm thơ.Nhà thơ không chỉ dùng chữ để nói, mà phải làm cho chữ “sống dậy”, mang hơi thở, tình cảm, và nhạc điệu riêng.Cái tài của nhà thơ không nằm ở việc dùng những chữ lạ, chữ to tát, mà ở cách kết hợp, sáng tạo để chữ trở nên có hồn và lay động lòng người.
2. Dẫn chứng mà tác giả sử dụng:Nguyễn Đình Thi so sánh thơ với các loại hình nghệ thuật khác như âm nhạc, hội họa: nếu nhạc sĩ dùng âm thanh, họa sĩ dùng màu sắc, thì nhà thơ dùng chữ để sáng tạo nên cái đẹp.Ông dẫn những ví dụ cụ thể về chữ trong thơ Việt Nam (như thơ Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, hay Tố Hữu) để minh chứng cho nhận định: chữ trong tay nhà thơ trở nên “có hồn”, biểu cảm hơn ngôn ngữ thông thường.
3. Nhận xét:Lí lẽ của tác giả rõ ràng, sâu sắc, có tính logic và triết lí nghệ thuật cao.Dẫn chứng phong phú, sinh động, gần gũi, giúp người đọc dễ hiểu và dễ cảm nhận.Giọng văn truyền cảm, chân thành, thể hiện niềm say mê và trân trọng của tác giả với thơ ca, với ngôn từ tiếng Việt.Bài viết không chỉ là một bài nghị luận văn học mà còn là một lời tôn vinh cái đẹp của ngôn ngữ và tâm hồn người nghệ sĩ.
Đó là những điều giản dị,thân thuộc trong cuộc sống.Nhà thơ viết nên thơ từ những trải nghiệm cảm xúc thực của mình
Tác giả rất ghét cái định kiến quái gở,không biết xuất hiện từ bao giờ
Tác giả không mê những nhà thơ thần đồng
Tác giả ưa những nhà thơ một nắng hai sương,lầm lũi,lực điền trên cánh đồng giấy,đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ