Phùng Thị Ngọc Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Các chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích gồm:
- “(Đế) Không xưng danh ai biết là ai?”
- “(Hát điệu con gà rừng)”
- “(Tiếng trống nhịp nổi lên, Xuý Vân múa điệu bắt nhện, xe tơ, dệt cửi. Múa xong, Xuý Vân hát lên rồi cười và hát điệu sa lệch…)”
Câu 2.
- Trong lời xưng danh, Xuý Vân kể về tên tuổi, tài năng ca hát, và lỗi lầm của bản thân: phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương nên hóa điên dại.
- Qua đoạn xưng danh, có thể nhận ra đặc điểm của sân khấu chèo:
- Nhân vật tự giới thiệu trực tiếp với khán giả.
- Ngôn ngữ mộc mạc, giàu tính dân gian.
- Có sự xen kẽ giữa nói – hát – múa, giữa diễn viên và người “đế”.
Câu 3.
Hai câu hát cho thấy ước mơ về một cuộc sống gia đình bình dị, hạnh phúc, vợ chồng gắn bó, cùng lao động và chăm sóc cho nhau – một hạnh phúc rất đời thường mà Xuý Vân khao khát.
Câu 4.
- Thực tế cuộc sống của Xuý Vân trong gia đình chồng là cô đơn, buồn tủi, thiếu tình yêu và sự sẻ chia, phải chờ chồng đi học xa.
- Những câu hát diễn tả điều đó là:
“Con gà rừng ăn lẫn với công,
Đắng cay chẳng có chịu được, ức!”
Những câu hát thể hiện nỗi đắng cay, bức bối, không được thấu hiểu.
Câu 5.
Xuý Vân “phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương” vì nàng bị ép duyên, sống trong cảnh chờ đợi cô đơn, khát khao yêu thương nhưng không được đáp ứng. Trần Phương giàu có, phong tình lại khéo dụ dỗ, khiến Xuý Vân lầm lạc và chọn con đường sai trái.
Câu 6.
Theo em, Xuý Vân đáng thương nhiều hơn đáng trách. Nàng là nạn nhân của hôn nhân sắp đặt và lễ giáo phong kiến hà khắc. Tuy có lỗi khi phụ Kim Nham, nhưng sâu xa đó là bi kịch của một người phụ nữ khao khát hạnh phúc mà không được quyền lựa chọn cuộc đời mình.
Câu 7.
Nếu Xuý Vân sống ở thời hiện đại, nàng có thể chủ động ly hôn, tìm sự giúp đỡ từ gia đình, pháp luật hoặc xã hội. Nàng cũng có thể tự quyết định hôn nhân, theo đuổi học tập, công việc và tình yêu chân chính thay vì phải giả điên để trốn chạy bi kịch.
bộc lộ sự giằng xé giữa tình cảm gia đình và trách nhiệm dân tộc, khắc họa sự tương phản giữa vẻ đẹp đời thường và hình ảnh người anh hùng. Héc-to vừa là dũng tướng kiên cường trên chiến trường, vừa là người chồng, người cha ấm áp, yêu thương khi ở nhà, thể hiện trách nhiệm cao cả với thành Tơ-roa. Còn Ăng-đrô-mác là người phụ nữ dịu hiền, mẫu mực, dẫu đau xót vẫn hiểu và chấp nhận sự ra đi của chồng để bảo vệ đất nước.
Sức sống của sử thi Đăm Săn và đoạn trích Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời dựa trên các yếu tố phẩm chất anh hùng của Đăm Săn (dũng cảm, kiên cường, ý chí), khát vọng chinh phục thiên nhiên của con người (ước mơ về cuộc sống ấm no, sung túc), truyền thống văn hóa (phong tục, tín ngưỡng Ê-đê), và nghệ thuật kể chuyện độc đáo(lối kể khan, lời đối thoại giàu cảm xúc).
Sức sống của sử thi Đăm Săn và đoạn trích Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời dựa trên các yếu tố phẩm chất anh hùng của Đăm Săn (dũng cảm, kiên cường, ý chí), khát vọng chinh phục thiên nhiên của con người (ước mơ về cuộc sống ấm no, sung túc), truyền thống văn hóa (phong tục, tín ngưỡng Ê-đê), và nghệ thuật kể chuyện độc đáo(lối kể khan, lời đối thoại giàu cảm xúc).
Sức sống của sử thi Đăm Săn và đoạn trích Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời dựa trên các yếu tố phẩm chất anh hùng của Đăm Săn (dũng cảm, kiên cường, ý chí), khát vọng chinh phục thiên nhiên của con người (ước mơ về cuộc sống ấm no, sung túc), truyền thống văn hóa (phong tục, tín ngưỡng Ê-đê), và nghệ thuật kể chuyện độc đáo(lối kể khan, lời đối thoại giàu cảm xúc).
- Sự thay đổi đột ngột về ý: Đoạn văn bắt đầu bằng việc nói về việc mọi người dùng điện thoại thay vì sách, sau đó đề cập đến nhận thức mơ hồ về ích lợi của sách, rồi lại quay về việc vứt bỏ thói quen đọc sách. Cuối cùng, nó chuyển sang so sánh điện thoại với sách và lợi ích của mỗi loại.
- Thiếu tính nhất quán: Ý chính của đoạn văn là về việc mọi người lãng quên việc đọc sách, nhưng lại bị phân tán bởi những ý khác như ích lợi của điện thoại và sự tiện lợi của nó trong cuộc sống hiện đại
- b) Lỗi dùng từ nối: Từ "nhưng" trong câu "Nhưng họ hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách" không phù hợp, nó tạo ra một sự đối lập không cần thiết với câu trước đó. Nên sử dụng từ ngữ liên kết khác, như "Do đó" hoặc "Vì vậy".
- Lỗi dùng đại từ: Đại từ "nó" ở câu "Nó tuy rất tiện lợi..." không rõ ràng. Nên thay thế bằng đại từ phù hợp hoặc viết lại câu để rõ nghĩa hơn. Ví dụ, có thể thay "Nó" bằng "Thói quen dùng điện thoại thông minh".
Vấn đề thời sự,gần gũi với đời sống
Lập luận chặt chex, logic
Dẫn chứng sinh động,thuyết phục
Nêu sự đối lập giữa ngôn ngữ công cộng (nghĩa tiêu dùng) và ngôn ngữ nghệ thuật độc đáo của riêng nhà thơ (nghĩa tự vị) đối với chữ, phải "cúc cung tận tụy đem hết tâm trí dùi mài" để biến ngôn ngữ chung thành ngôn ngữ riêng của mình.
- Khẳng định trách nhiệm của nhà thơ trong việc làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ bằng cách sáng tạo ra ngôn ngữ nghệ thuật độc đáo, có sức gợi cảm và sức sống riêng, như "lão bộc trung thành của ngôn ngữ".
Tác giả bài "Chữ bầu lên nhà thơ" "rất ghét" định kiến nhà thơ "chín sớm, tàn lụi sớm" và "không mê" những nhà thơ "thần đồng". Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ lầm lũi,lực điền chăm chỉ lao động trên "cánh đồng giấy", biến mồ hôi, công sức thành từng hạt chữ, và đặc biệt là những nhà thơ không ngừng trau dồi và luyện tập , coi trọng công việc lao động ngôn ngữ.