Phan Quỳnh Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu chủ đề:
Hãy từ bỏ thói quen sử dụng điện thoại quá nhiều để sống lành mạnh và ý nghĩa hơn.
Luận điểm mở đầu – Thực trạng, biểu hiện:
Nhiều người, nhất là giới trẻ, thường cầm điện thoại mọi lúc: khi ăn, học, đi ngủ, thậm chí khi nói chuyện với người khác.
Luận điểm bổ sung – Tác hại:
Thói quen này gây mỏi mắt, giảm tập trung, lười vận động, xa cách với người thân và giảm hiệu quả học tập.
Luận điểm bổ sung – Giải pháp từ bỏ:
Giới hạn thời gian dùng điện thoại, dành thời gian đọc sách, chơi thể thao, trò chuyện trực tiếp với mọi người.
Đánh giá, tổng kết – Ý nghĩa:
Từ bỏ thói quen dùng điện thoại quá nhiều giúp ta khỏe mạnh hơn, có thời gian sống thật, học tốt và hạnh phúc hơn.
a. Dấu hiệu nổi bật cho thấy lỗi mạch lạc là:
Ý của các câu chưa được triển khai theo trình tự logic.
Câu cuối chuyển ý đột ngột, dùng từ “nó” không rõ đối tượng (chỉ “điện thoại” hay “sách”?), khiến mạch ý bị ngắt quãng.
b. Các dấu hiệu lỗi liên kết:
Phép thế dùng sai: đại từ “nó” trong câu cuối không xác định rõ thay cho danh từ nào.
Quan hệ ý nghĩa giữa các câu chưa rõ ràng (chưa thấy rõ sự đối lập giữa “đọc sách” và “dùng điện thoại”).
c. Cách sửa:
Sửa lại câu cuối để xác định rõ đối tượng và tạo sự liên kết chặt chẽ:
“Điện thoại tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn như khi đọc sách.”
=> Nhờ vậy, đoạn văn mạch lạc hơn, các ý được kết nối rõ ràng giữa việc đọc sách và sử dụng điện thoại.
a. Đoạn văn dùng phép lặp từ “hiền tài” ở các câu kề nhau nhưng vẫn rời rạc vì các câu chưa có sự liên kết về ý nghĩa – mỗi câu nêu một ý riêng lẻ, chưa có quan hệ logic (nguyên nhân – kết quả, khái quát – cụ thể, hay bổ sung) để làm sáng tỏ chủ đề chung.
b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ thiếu trình tự lập luận rõ ràng, ý không được triển khai theo hướng thống nhất. Các câu chỉ liệt kê thông tin rời rạc, không làm nổi bật được luận điểm “Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài”.
2.Dưới đây là câu trả lời ngắn gọn, đúng trọng tâm:
a. Đoạn trích được coi là một đoạn văn vì có một chủ đề thống nhất (nói về lòng đồng cảm và người nghệ sĩ), các câu gắn bó, triển khai ý theo trình tự logic, tạo thành một chỉnh thể hoàn chỉnh.
b. Mạch lạc thể hiện ở trình tự lập luận rõ ràng:
Khẳng định bản chất con người vốn giàu lòng đồng cảm
Giải thích vì sao lòng ấy bị mất đi
Nêu đặc điểm của người vẫn giữ được lòng đồng cảm
Kết luận: họ chính là nghệ sĩ.
=> Các câu phát triển liên tục, thống nhất về chủ đề.
c. Dấu hiệu liên kết với đoạn trước là cụm “Nói cách khác” — thể hiện sự tiếp nối, diễn giải thêm ý của đoạn trước trong văn bản Yêu và đồng cảm.
d. Từ ngữ được lặp lại nhiều lần: “lòng đồng cảm”, “người”, “nghệ sĩ”.
Cách lặp này giúp nhấn mạnh nội dung chính, tăng tính liên kết và mạch lạc, làm nổi bật tư tưởng của tác giả về giá trị của lòng đồng cảm trong con người và nghệ thuật.
Văn bản “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia” có mạch lạc, lập luận chặt chẽ: các ý được triển khai logic từ khẳng định vai trò hiền tài đến ý nghĩa việc khắc bia tiến sĩ. Các câu, đoạn liên kết bằng từ ngữ lặp, phép thế và quan hệ nhân – quả, làm cho văn bản thống nhất và rõ ràng.