Nông Đăng Khoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong văn bản, tác giả nhắc đến những câu nói của đứa bé như: “Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”, “Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?”, “Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?” hay “Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.” Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì muốn làm nổi bật tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và đồng cảm của trẻ nhỏ – những tâm hồn biết rung động trước cái đẹp, sống thật với cảm xúc, và cảm nhận thế giới bằng tình yêu thương tự nhiên.
Câu 2:
Tác giả nhận ra giữa trẻ em và người nghệ sĩ có nhiều điểm tương đồng: cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm, trí tưởng tượng phong phú và khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật xung quanh. Chính từ sự trong trẻo, hồn nhiên và tinh tế ấy, tác giả bày tỏ sự khâm phục, trân trọng trẻ em – bởi trong các em luôn tồn tại mầm mống của tâm hồn nghệ sĩ, biết nhìn thế giới bằng ánh mắt yêu thương và phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong những điều bình dị nhất.
- Theo tác giả, góc nhìn riêng theo nghề: mỗi nghề có cách nhìn khác nhau: người kỹ thuật chú ý cấu tạo và công năng, người kinh tế nhìn ở giá trị và lợi ích, người khoa học nhìn bằng lý trí và phân tích, còn người nghệ sĩ cảm nhận bằng cảm xúc và trực giác.
- Cái nhìn của người họa sĩ: họa sĩ có ánh mắt đồng cảm và nhạy cảm với vạn vật — thấy được “linh hồn”, vẻ đẹp tiềm ẩn và sự hài hòa trong những chi tiết nhỏ, coi mọi vật như có tâm trạng và khả năng giao hòa với con người.
Câu 1:
Một đứa bé đến phòng tác giả, thấy đồ vật bày chưa ngay ngắn liền tự tay chỉnh lại ,lật đồng hồ, xếp giày, dời chén trà, giấu dây tranh.Khi được hỏi, nó nói làm vậy vì “thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên”.
Qua đó, tác giả nhận ra: chính sự “đồng cảm” với đồ vật, với cái đẹp và sự hài hòa đã khiến con người thấy thế giới quanh mình trở nên dễ chịu. Đó cũng là tâm hồn của nghệ sĩ,biết cảm và làm cho mọi thứ xung quanh trở nên có tình.
Câu 2:
Người thường chỉ biết đồng cảm với con người hoặc động vật, những thứ “có tình cảm”.
Còn người nghệ six thì có tâm lòng rộng lớn hơn, có thể đồng cảm với cả vạn vật vô tri, cảm được cái đẹp, cái đau, cái vui buồn trong mọi sự vật của thế giới.
Câu 3: