Bùi Thị Kim Oanh
Giới thiệu về bản thân
1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện thế nào ở những người có nghề nghiệp khác nhau?
→ Mỗi người, tùy theo nghề nghiệp và trải nghiệm của mình, sẽ có cách nhìn nhận sự vật khác nhau:
- Người lái buôn nhìn sự vật qua giá cả.
- Nhà nông nhìn sự vật qua mùa màng, thời tiết.
- Kỹ sư nhìn sự vật qua cấu tạo, nguyên lý hoạt động.
- Còn nghệ sĩ nhìn sự vật qua cảm xúc và vẻ đẹp.
=> Nghề nghiệp và hoàn cảnh sống tạo nên góc nhìn riêng đối với thế giới.
2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới như thế nào?
→ Người họa sĩ nhìn mọi sự vật bằng con mắt nhạy cảm với đường nét, màu sắc và vẻ đẹp.
Họ không chỉ nhìn bằng mắt mà còn nhìn bằng trái tim và cảm xúc, luôn phát hiện ra cái đẹp ở những điều tưởng như quen thuộc, bình thường.
- Bản chất của trẻ thơ chính là nghệ thuật đích thực.
- Sự đồng cảm là một phẩm chất quan trọng, không thể thiếu ở người nghệ sĩ.
- Người thường có thể có sự đồng cảm, nhưng thường chỉ giới hạn ở con người hoặc những sinh vật gần gũi.
- Người nghệ sĩ mở rộng sự đồng cảm đến mọi sự vật, kể cả những vật vô tri vô giác như cái bàn, cái ghế, bông hoa, cây cỏ.
- Họ nhìn mọi vật bằng con mắt khác biệt, với tâm hồn trong sáng, ngây thơ, cảm nhận được vẻ đẹp và linh hồn ẩn sâu bên trong vạn vật, từ đó sáng tạo nên nghệ thuật.
- Câu chuyện cụ thể, chân thực giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận vấn đề mà tác giả muốn bàn luận.
- Nó tạo sự kết nối cảm xúc giữa tác giả và người đọc ngay từ đầu văn bản.
- Luận điểm được đưa ra từ một tình huống thực tế sẽ có sức thuyết phục cao hơn so với việc trình bày lý thuyết khô khan.
1. LUẬN ĐIỂM MỞ ĐẦU (Thực trạng, biểu hiện của thói quen)
Nhiều bạn học sinh hiện nay có thói quen trì hoãn việc học: để bài tập đến sát hạn nộp mới làm, học bài vào “phút chót” trước khi kiểm tra, thường xuyên ưu tiên chơi điện thoại, xem phim, lướt mạng thay vì học tập. Việc trì hoãn diễn ra lặp đi lặp lại và trở thành thói quen khó bỏ.
2. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG (Tác hại của thói quen)
Thói quen trì hoãn khiến kết quả học tập giảm sút vì kiến thức không được tiếp thu đầy đủ. Nó tạo ra tâm lý căng thẳng, lo âu vì luôn phải chạy đua với thời gian. Lâu dần, người có thói quen trì hoãn sẽ trở nên thiếu kỷ luật, thiếu trách nhiệm và dễ đánh mất cơ hội phát triển bản thân.
3. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG (Các giải pháp từ bỏ thói quen)
- Lập thời gian biểu rõ ràng cho việc học và thực hiện nghiêm túc.
- Chia nhỏ mục tiêu học tập để dễ hoàn thành.
- Hạn chế sử dụng điện thoại hoặc mạng xã hội trong giờ học.
- Tự tạo động lực bằng cách đặt ra phần thưởng nhỏ sau khi hoàn thành công việc.
- Rèn luyện tính kỷ luật và nhờ người thân, bạn bè nhắc nhở.
4. ĐÁNH GIÁ – TỔNG KẾT – LIÊN HỆ (Ý nghĩa của việc từ bỏ)
Từ bỏ thói quen trì hoãn giúp chúng ta học tập hiệu quả hơn, giảm áp lực tinh thần và hình thành lối sống khoa học. Điều đó giúp mỗi người trở nên chủ động, tự tin và có nhiều cơ hội thành công trong tương lai.
Mỗi học sinh cần tự ý thức thay đổi, bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng bền bỉ mỗi ngày
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được tác giả triển khai bằng cách nhấn mạnh vai trò đặc biệt của chữ trong thơ. Chữ dùng trong thơ tuy giống với chữ trong văn xuôi về hình thức, nhưng giá trị lại cao hơn vì nó gợi ra nhiều tầng ý nghĩa và cảm xúc. Để làm được một câu thơ hay, nhà thơ phải lao động rất vất vả, kiên nhẫn như người nông dân trên cánh đồng, phải cân nhắc, lựa chọn từng chữ một. Tác giả lấy dẫn chứng từ quá trình sáng tác công phu của các nhà văn, nhà thơ lớn như Tôn-xtôi, Phlô-be và ý kiến của Ét-mông Gia-bét để khẳng định: chính chữ trong tác phẩm sẽ quyết định tài năng và vị trí của nhà thơ, chứ không phải danh vọng hay lời khen ngợi bên ngoài.
Chứng minh thơ và văn xuôi tuy dùng chung chữ nhưng chữ trong thơ có “hóa trị” cao hơn, nghĩa là chữ trong thơ có sức gợi rộng, gợi nhiều tầng liên tưởng.
– Để tạo nên một chữ hay, nhà thơ phải lao động công phu, không khác gì người nông dân “một nắng hai sương” trên cánh đồng giấy.
– Dẫn chứng:
- Tôn-xtôi sửa đi sửa lại nhiều lần bộ “Chiến tranh và hòa bình”.
- Phlô-be cân nhắc từng chữ như thầy thuốc bốc thuốc.
- Ý kiến của Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ”.
Ý kiến trên muốn khẳng định làm thơ là một quá trình lao động nghệ thuật rất vất vả. Nhà thơ giống như người nông dân ngoài đồng, phải kiên trì, nhẫn nại, bỏ nhiều công sức và thời gian mới có thể "gặt" được từng câu, từng chữ hay. Câu thơ đẹp không tự nhiên mà có, mà được làm nên từ mồ hôi, tâm huyết, sự trăn trở và sáng tạo không ngừng của người viết.
Tác giả không thích những nhà thơ dễ dãi, trơn tru, làm thơ qua loa. Ngược lại, ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi lao động với chữ, coi mỗi con chữ như một hạt lúa phải đổi bằng mồ hôi và công sức.
a. Dấu hiệu nổi bật cho thấy đoạn văn mắc lỗi mạch lạc là đối tượng được nói đến không thống nhất. Đoạn văn đang nói về sách và thói quen đọc sách, nhưng câu cuối lại dùng từ "Nó" không rõ chỉ sách hay điện thoại, làm nội dung mơ hồ.
b. Dấu hiệu của lỗi liên kết:
- Từ "Nó" dùng làm đại từ nhưng không xác định rõ đối tượng thay thế.
- Ý chuyển chưa mạch lạc: từ phê phán dùng điện thoại → nêu ích lợi của sách → quay lại bỏ thói quen đọc sách → rồi lại nhận xét về điện thoại. Trình tự chưa hợp lý.
c. Cách sửa cho đoạn văn mạch lạc hơn:
Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Không ít người có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ. Tuy nhiên, họ đã dần vứt bỏ thói quen đọc sách. Trong khi đó, chiếc điện thoại thông minh tuy tiện lợi trong đời sống hiện đại, nhưng lại khó giúp con người tìm được sự yên tĩnh và lắng sâu trong tâm hồn.
a. Đoạn văn trên được coi là một đoạn văn vì nó có một chủ đề thống nhất: nói về bản chất con người giàu lòng đồng cảm và những người giữ trọn được tấm lòng ấy chính là nghệ sĩ. Các câu trong đoạn đều phục vụ và triển khai làm rõ chủ đề đó. Ngoài ra, đoạn văn được viết thành một khối liền mạch, bắt đầu bằng chữ viết hoa và kết thúc bằng dấu chấm.
b. Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn thể hiện ở chỗ:
- Câu đầu nêu nhận định khái quát: con người vốn giàu lòng đồng cảm.
- Câu tiếp theo giải thích lí do lòng đồng cảm bị hạn chế: do sự dồn ép, tác động của cách nghĩ người đời khi lớn lên.
- Câu sau đó nêu ngoại lệ: chỉ người thông minh, bản lĩnh mới giữ lại được lòng đồng cảm.
- Câu cuối cùng kết luận, khái quát: những người giữ được lòng đồng cảm ấy chính là nghệ sĩ.
Như vậy, các câu trong đoạn được triển khai theo trình tự logic từ khái quát → nguyên nhân → ngoại lệ → kết luận.
c. Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn trước trong tác phẩm Yêu và đồng cảm là từ “Nói cách khác” ở đầu đoạn. Cụm từ này báo hiệu rằng đoạn văn đang diễn đạt lại hoặc làm rõ ý đã được trình bày ở đoạn trước đó, tạo sự nối kết về nội dung và lập luận giữa hai đoạn.
d. Trong đoạn văn, các từ ngữ được lặp lại nhiều lần gồm: “con người”, “lòng đồng cảm”, “người”, “nghệ thuật/nghệ sĩ”, “thông minh”.
Việc lặp những từ ngữ này giúp:
- Nhấn mạnh nội dung trọng tâm: lòng đồng cảm là bản chất quý giá của con người.
- Tạo mạch liên kết chặt chẽ giữa các câu.
- Làm nổi bật hình ảnh người nghệ sĩ như những người giữ trọn được lòng đồng cảm.
a. Phép lặp từ đã được sử dụng nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu chưa được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, ý của mỗi câu đứng riêng lẻ, không có sự gắn kết về nội dung.
b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các câu chưa tập trung làm rõ một ý chính, chưa triển khai theo logic (từ khái quát đến cụ thể hoặc theo quan hệ nguyên nhân – kết quả). Vì vậy, ý trong đoạn bị rời rạc, thiếu sự liên kết giữa các câu.