Chu Thị Nguyệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Thị Nguyệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a,Vì các câu trong đoạn văn tuy có lặp lại từ “hiền tài” nhưng ý chưa được sắp xếp theo trình tự hợp lý , chưa có sự liên kết logic về nội dung giữa các câu. Mỗi câu nêu một ý riêng rẽ, không hướng đến cùng một luận điểm chung, nên đoạn văn vẫn rời rạc.

b,Đoạn văn mắc lỗi thiếu quan hệ logic giữa các ý:

Câu 1 nói về thái độ của nhà nước.

Câu 2 nói về năng lực của hiền tài.

Câu 3 nói về hiền tài trong lịch sử.

Câu 4 nói về sự ghi nhớ công lao của họ.

Các ý này không được sắp xếp theo trình tự hợp lý. (nguyên nhân → biểu hiện → kết quả) nên đoạn văn thiếu mạch lạc, làm cho nội dung không gắn kết chặt chẽ.

a,Vì đoạn trích có một chủ đề thống nhất (bàn về lòng đồng cảm và giá trị của người nghệ sĩ), các câu được sắp xếp theo trình tự hợp lý, liên kết chặt chẽ với nhau.

b,Các câu được triển khai theo trình tự lập luận logic:

Câu đầu nêu nhận định chung: con người vốn có lòng đồng cảm.

Các câu sau giải thích nguyên nhân khiến lòng đồng cảm bị mai một.

Câu cuối khẳng định: người giữ được lòng đồng cảm chính là nghệ sĩ.
→ Toàn đoạn thống nhất về ý và mạch lập luận.

c, Đoạn này tiếp nối ý đoạn trước: đoạn trước nói về tình yêu thương con người, đoạn này nói sâu hơn về lòng đồng cảm – một biểu hiện cụ thể của tình yêu thương.
→ Hai đoạn liên kết chặt về nội dung và chủ đề.

d,Từ ngữ lặp lại: lòng đồng cảm, nghệ thuật, nghệ sĩ, thông minh…
Tác dụng:

Nhấn mạnh chủ đề của đoạn văn.

Tạo sự liên kết về ý và mạch lạc trong diễn đạt, giúp người đọc dễ theo dõi và ghi nhớ nội dung.


Văn bản có mạch lạc rõ ràng, lập luận chặt chẽ và hợp lí. Các phần được liên kết logic: từ khẳng định vai trò của hiền tài → đến trách nhiệm của nhà nước trong việc trọng dụng hiền tài → cuối cùng là ý nghĩa to lớn của việc đó đối với quốc gia. Các câu, đoạn gắn bó với nhau bằng các từ ngữ lặp như hiền tài, nguyên khí, quốc gia…, làm cho văn bản thống nhất, thuyết phục.

Những yếu tố tạo nên sức thuyết phục của bài viết là:

Vấn đề gần gũi , thời sự: gắn liền với đời sống con người hiện nay.

Lập luận chặt chẽ: trình bày rõ ràng theo trình tự hợp lý (nêu hiện tượng → phân tích → kết luận).

Dẫn chứng thực tế , quen thuộc: dễ khiến người đọc đồng cảm.

Giọng văn chân thành , thẳng thắn , kết hợp lý lẽ và cảm xúc, giúp lời khuyên trở nên thuyết phục và sâu sắc.

Tóm tắt:
Bài viết nêu thực trạng con người, nhất là giới trẻ, ngày càng lệ thuộc vào điện thoại thông minh. Tác giả khẳng định điện thoại có nhiều lợi ích nhưng nếu lạm dụng sẽ bị chi phối, vì vậy con người cần làm chủ công nghệ.

Nhận xét:
Các luận điểm được sắp xếp hợp lý: từ nêu hiện tượng → phân tích hai mặt → rút ra bài học. Trình tự rõ ràng, logic, làm nổi bật thông điệp của bài.

Vấn đề chính của văn bản là:
Mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh trong thời đại công nghệ — con người làm chủ công nghệ hay bị công nghệ chi phối.

Tác giả đã triển khai quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" bằng cách phân tích vai trò và giá trị của chữ trong thơ, so sánh với văn xuôi và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc lựa chọn và sử dụng chữ một cách sáng tạo.

Tác giả đã đưa ra những lí lẽ và dẫn chứng để tranh luận trong phần 2 như sau:

Lí lẽ: Tác giả nhấn mạnh rằng người viết tiểu thuyết phải bỏ ra rất nhiều công phu, thậm chí còn hơn cả người làm thơ.Dẫn chứng: Tác giả đưa ra hai ví dụ điển hình:Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết "Chiến tranh và hòa bình".Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc thuốc.

Nhận xét:

-Tính thuyết phục: Các dẫn chứng tác giả đưa ra đều là những tên tuổi lớn trong văn học thế giới, những tác phẩm kinh điển được công nhận rộng rãi. Điều này làm tăng tính thuyết phục cho lập luận của tác giả.

-Mục đích: Tác giả muốn nhấn mạnh rằng việc sử dụng ngôn ngữ trong văn xuôi, đặc biệt là tiểu thuyết, đòi hỏi sự tỉ mỉ, cẩn trọng và công phu không kém gì thơ ca. Điều này góp phần làm nổi bật sự khác biệt và giá trị riêng của cả hai thể loại văn học.