NGUYỄN TRƯỜNG TIẾN WORLD OF TANKS
Giới thiệu về bản thân
53,2 x 0,1 = 5,32 nhé bạn
- A = 40% của B ⇒ \(A = 0 , 4 B\)
- C = \(\frac{4}{2}\) của A = 2A ⇒ \(C = 2 \times 0 , 4 B = 0 , 8 B\)
Vậy C = 80% của B.
mình chọn D nhé bạn
Nếu bạn muốn làm lại thì bạn phải mua Vip nhé
có mình nè
hello bạn
hello
kiệt hả
có phải : kiệt lặc ko ?
cho tớ đọc với
Chuyện Về Đóa Cúc Trắng Ngàn Cánh (Bài Văn Sáng Tạo)
Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi nhà nhỏ ven rừng, có cô bé Hiền sống cùng mẹ. Mẹ của Hiền bị bệnh hiểm nghèo đã lâu, và thời gian bên nhau của hai mẹ con cứ vơi dần như ánh nến. Hiền, dù còn nhỏ, đã gánh vác mọi việc nhà, nhưng điều cô bé lo sợ nhất là một ngày không còn được thấy nụ cười hiền hậu của mẹ nữa.
Một buổi chiều u buồn, khi ánh hoàng hôn nhuộm màu đỏ quạch lên khu rừng, Hiền quyết định đi sâu vào đó để tìm một thứ có thể cứu mẹ. Cô bé đã nghe bà con kể về một Ông Tiên Trắng thường xuất hiện khi người ta cần giúp đỡ nhất. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng Hiền gặp một lão ăn mày tóc bạc, râu dài ngồi dưới gốc cây cổ thụ. Lão mỉm cười hiền từ, hỏi: "Cháu bé, sao lại khóc giữa rừng sâu?"
Hiền kể hết nỗi lòng. Nghe xong, lão ăn mày đưa cho cô bé một bông hoa dại màu trắng, chỉ có bốn cánh mỏng manh. "Mỗi cánh hoa này là một ngày mẹ cháu được sống thêm," lão nói, "Hãy về và chăm sóc mẹ thật tốt."
Hiền mừng rỡ đón lấy bông hoa, nhưng khi nhìn những cánh hoa ít ỏi, trái tim cô bé lại đau thắt. Bốn ngày! Bốn ngày thì quá ngắn ngủi. Cô bé ngước nhìn bầu trời tối sẫm, hai hàng nước mắt lăn dài. Hiền quỳ sụp xuống, lấy hết sức lực, cẩn thận xé dọc từng cánh hoa mỏng manh kia. Cô bé xé nhỏ, xé nhỏ thật chậm rãi, nhẹ nhàng, ước mong rằng: "Lạy trời Phật, xin cho con được xé ra thật nhiều, thật nhiều cánh hoa nữa, để con được ở bên mẹ lâu hơn, lâu hơn nữa!"
Khi cánh hoa cuối cùng được xé ra thành vô số cánh nhỏ li ti, một luồng ánh sáng ấm áp bỗng bao trùm khu rừng. Bông hoa dại chỉ còn là một khối bông tròn trắng xóa, dày đặc những sợi tơ mịn màng, trắng tinh khôi. Lão ăn mày kia bật cười thành tiếng, ánh hào quang bao quanh ông, biến ông thành Ông Tiên Trắng. Ông Tiên gật đầu: "Sự hiếu thảo và tình yêu thương của cháu đã tạo ra phép màu. Số cánh hoa này là vô tận, tương đương với sức mạnh niềm tin mà cháu dành cho mẹ. Đóa hoa này sẽ được gọi là hoa Cúc Trắng."
Mang bông hoa về nhà, phép lạ đã xảy ra. Bệnh tình của mẹ Hiền dần thuyên giảm và bà đã sống rất lâu sau đó trong vòng tay yêu thương của cô con gái hiếu thảo. Từ đó, hoa Cúc Trắng trở thành loài hoa tượng trưng cho sự hiếu thảo, tình mẫu tử bất diệt và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.