Vũ Ngọc Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Ngọc Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong những năm tháng đi học, em đã được gặp gỡ và học tập với rất nhiều thầy cô giáo. Nhưng người để lại trong em ấn tượng sâu đậm và lòng biết ơn chân thành nhất chính là cô Hương – cô giáo chủ nhiệm năm lớp 5 của em.


Cô Hương có vóc dáng cao, thanh mảnh và nụ cười luôn tỏa nắng. Mỗi khi cô cười, đôi mắt hiền từ của cô lại nheo lại, khiến chúng em cảm thấy vô cùng gần gũi và ấm áp. Em thích nhất là giọng nói của cô – trầm ấm và truyền cảm như tiếng ru của mẹ. Mỗi tiết học tiếng Việt, khi cô đọc bài, cả lớp như bị cuốn vào thế giới của những câu chuyện, những bài thơ đầy thú vị.


Cô là một giáo viên rất tận tâm. Em còn nhớ có những hôm trời mưa tầm tã, cô vẫn đến lớp đúng giờ với tà áo dài ướt nhẹ ở gấu áo. Cô không bao giờ lớn tiếng quát mắng khi chúng em mắc lỗi mà luôn kiên nhẫn nhắc nhở, chỉ bảo. Có lần em gặp bài toán khó, loay hoay mãi không làm được, cô đã đến bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai và hướng dẫn cho em từng bước một cho đến khi em hiểu bài mới thôi. Chính sự dịu dàng ấy đã giúp một học sinh nhút nhát như em trở nên tự tin hơn rất nhiều.


Dù bây giờ đã học lớp lớn hơn, nhưng hình ảnh cô Lan với viên phấn trắng và nụ cười hiền hậu vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và những bài học quý giá mà cô đã truyền dạy.

Dấu gạch ngang trong câu có tác dụng : Nối các từ ngữ trong một liên danh

Các từ đồng nghĩa với từ :

a.nhân hậu : hiền từ

b.hạnh phúc : mãn nguyện

c.kiên trì : nhẫn nại

a.Các vế trong câu ghép được nối với nhau bằng : Cách nối trực tiếp dùng dấu phẩy .

b.Các vế trong câu hép được nối với với nhau bằng : Cách sử dụng cặp kết từ .

Trong môi trường học đường, nơi chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn rèn luyện nhân cách, thì hiện tượng nói tục, chửi bậy đang trở thành một "vết đen" đáng lo ngại. Cá nhân tôi cho rằng, đây là một hành vi thiếu văn hóa, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân học sinh và cả môi trường giáo dục, cần phải được kiên quyết loại bỏ. Trước hết, việc nói tục chửi bậy làm hạ thấp giá trị của chính người nói. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng nói năng như vậy là "ngầu", là cá tính hoặc để khẳng định sự trưởng thành. Nhưng thực tế, những lời nói thiếu chuẩn mực chỉ cho thấy sự yếu kém trong kỹ năng giao tiếp và sự thiếu tôn trọng đối với người nghe cũng như chính bản thân mình. Một người có giáo dục và bản lĩnh thật sự là người biết làm chủ ngôn ngữ, dùng lời hay ý đẹp để thuyết phục người khác chứ không phải dùng những từ ngữ thô tục. Thứ hai, thói quen này gây ảnh hưởng xấu đến không khí học tập và các mối quan hệ bạn bè. Những lời nói tục thường là mầm mống dẫn đến những xích mích, hiểu lầm, thậm chí là bạo lực học đường. Thay vì dùng lời nói để chia sẻ và thấu hiểu, việc chửi bậy tạo ra một rào cản tiêu cực, làm cho môi trường trường học trở nên thiếu văn minh và nặng nề. Một số bạn biện minh rằng nói tục chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng (stress) hoặc là thói quen khó bỏ. Tuy nhiên, có rất nhiều cách lành mạnh khác để giải tỏa cảm xúc như tập thể thao, nghe nhạc hay tâm sự với bạn bè bằng những ngôn từ lịch sự. Việc nuông chiều bản thân theo những thói quen xấu chỉ khiến chúng ta ngày càng rời xa chuẩn mực đạo đức. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói quen cần phải lên án và thay đổi. Mỗi học sinh chúng ta hãy tự ý thức giữ gìn "sự trong sáng của Tiếng Việt", bắt đầu từ việc thay đổi cách xưng hô và giao tiếp hàng ngày. Hãy để ngôi trường là nơi vang lên những lời chào hỏi lễ phép và những câu chuyện tử tế, bởi ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi con người.
Trong môi trường học đường, nơi chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn rèn luyện nhân cách, thì hiện tượng nói tục, chửi bậy đang trở thành một "vết đen" đáng lo ngại. Cá nhân tôi cho rằng, đây là một hành vi thiếu văn hóa, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân học sinh và cả môi trường giáo dục, cần phải được kiên quyết loại bỏ. Trước hết, việc nói tục chửi bậy làm hạ thấp giá trị của chính người nói. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng nói năng như vậy là "ngầu", là cá tính hoặc để khẳng định sự trưởng thành. Nhưng thực tế, những lời nói thiếu chuẩn mực chỉ cho thấy sự yếu kém trong kỹ năng giao tiếp và sự thiếu tôn trọng đối với người nghe cũng như chính bản thân mình. Một người có giáo dục và bản lĩnh thật sự là người biết làm chủ ngôn ngữ, dùng lời hay ý đẹp để thuyết phục người khác chứ không phải dùng những từ ngữ thô tục. Thứ hai, thói quen này gây ảnh hưởng xấu đến không khí học tập và các mối quan hệ bạn bè. Những lời nói tục thường là mầm mống dẫn đến những xích mích, hiểu lầm, thậm chí là bạo lực học đường. Thay vì dùng lời nói để chia sẻ và thấu hiểu, việc chửi bậy tạo ra một rào cản tiêu cực, làm cho môi trường trường học trở nên thiếu văn minh và nặng nề. Một số bạn biện minh rằng nói tục chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng (stress) hoặc là thói quen khó bỏ. Tuy nhiên, có rất nhiều cách lành mạnh khác để giải tỏa cảm xúc như tập thể thao, nghe nhạc hay tâm sự với bạn bè bằng những ngôn từ lịch sự. Việc nuông chiều bản thân theo những thói quen xấu chỉ khiến chúng ta ngày càng rời xa chuẩn mực đạo đức. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói quen cần phải lên án và thay đổi. Mỗi học sinh chúng ta hãy tự ý thức giữ gìn "sự trong sáng của Tiếng Việt", bắt đầu từ việc thay đổi cách xưng hô và giao tiếp hàng ngày. Hãy để ngôi trường là nơi vang lên những lời chào hỏi lễ phép và những câu chuyện tử tế, bởi ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi con người.
Trong môi trường học đường, nơi chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn rèn luyện nhân cách, thì hiện tượng nói tục, chửi bậy đang trở thành một "vết đen" đáng lo ngại. Cá nhân tôi cho rằng, đây là một hành vi thiếu văn hóa, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân học sinh và cả môi trường giáo dục, cần phải được kiên quyết loại bỏ. Trước hết, việc nói tục chửi bậy làm hạ thấp giá trị của chính người nói. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng nói năng như vậy là "ngầu", là cá tính hoặc để khẳng định sự trưởng thành. Nhưng thực tế, những lời nói thiếu chuẩn mực chỉ cho thấy sự yếu kém trong kỹ năng giao tiếp và sự thiếu tôn trọng đối với người nghe cũng như chính bản thân mình. Một người có giáo dục và bản lĩnh thật sự là người biết làm chủ ngôn ngữ, dùng lời hay ý đẹp để thuyết phục người khác chứ không phải dùng những từ ngữ thô tục. Thứ hai, thói quen này gây ảnh hưởng xấu đến không khí học tập và các mối quan hệ bạn bè. Những lời nói tục thường là mầm mống dẫn đến những xích mích, hiểu lầm, thậm chí là bạo lực học đường. Thay vì dùng lời nói để chia sẻ và thấu hiểu, việc chửi bậy tạo ra một rào cản tiêu cực, làm cho môi trường trường học trở nên thiếu văn minh và nặng nề. Một số bạn biện minh rằng nói tục chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng (stress) hoặc là thói quen khó bỏ. Tuy nhiên, có rất nhiều cách lành mạnh khác để giải tỏa cảm xúc như tập thể thao, nghe nhạc hay tâm sự với bạn bè bằng những ngôn từ lịch sự. Việc nuông chiều bản thân theo những thói quen xấu chỉ khiến chúng ta ngày càng rời xa chuẩn mực đạo đức. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói quen cần phải lên án và thay đổi. Mỗi học sinh chúng ta hãy tự ý thức giữ gìn "sự trong sáng của Tiếng Việt", bắt đầu từ việc thay đổi cách xưng hô và giao tiếp hàng ngày. Hãy để ngôi trường là nơi vang lên những lời chào hỏi lễ phép và những câu chuyện tử tế, bởi ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi con người.
Trong môi trường học đường, nơi chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn rèn luyện nhân cách, thì hiện tượng nói tục, chửi bậy đang trở thành một "vết đen" đáng lo ngại. Cá nhân tôi cho rằng, đây là một hành vi thiếu văn hóa, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân học sinh và cả môi trường giáo dục, cần phải được kiên quyết loại bỏ. Trước hết, việc nói tục chửi bậy làm hạ thấp giá trị của chính người nói. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng nói năng như vậy là "ngầu", là cá tính hoặc để khẳng định sự trưởng thành. Nhưng thực tế, những lời nói thiếu chuẩn mực chỉ cho thấy sự yếu kém trong kỹ năng giao tiếp và sự thiếu tôn trọng đối với người nghe cũng như chính bản thân mình. Một người có giáo dục và bản lĩnh thật sự là người biết làm chủ ngôn ngữ, dùng lời hay ý đẹp để thuyết phục người khác chứ không phải dùng những từ ngữ thô tục. Thứ hai, thói quen này gây ảnh hưởng xấu đến không khí học tập và các mối quan hệ bạn bè. Những lời nói tục thường là mầm mống dẫn đến những xích mích, hiểu lầm, thậm chí là bạo lực học đường. Thay vì dùng lời nói để chia sẻ và thấu hiểu, việc chửi bậy tạo ra một rào cản tiêu cực, làm cho môi trường trường học trở nên thiếu văn minh và nặng nề. Một số bạn biện minh rằng nói tục chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng (stress) hoặc là thói quen khó bỏ. Tuy nhiên, có rất nhiều cách lành mạnh khác để giải tỏa cảm xúc như tập thể thao, nghe nhạc hay tâm sự với bạn bè bằng những ngôn từ lịch sự. Việc nuông chiều bản thân theo những thói quen xấu chỉ khiến chúng ta ngày càng rời xa chuẩn mực đạo đức. Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói quen cần phải lên án và thay đổi. Mỗi học sinh chúng ta hãy tự ý thức giữ gìn "sự trong sáng của Tiếng Việt", bắt đầu từ việc thay đổi cách xưng hô và giao tiếp hàng ngày. Hãy để ngôi trường là nơi vang lên những lời chào hỏi lễ phép và những câu chuyện tử tế, bởi ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi con người.

Trong môi trường học đường, nơi chúng ta không chỉ học kiến thức mà còn rèn luyện nhân cách, thì hiện tượng nói tục, chửi bậy đang trở thành một "vết đen" đáng lo ngại. Cá nhân tôi cho rằng, đây là một hành vi thiếu văn hóa, gây ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân học sinh và cả môi trường giáo dục, cần phải được kiên quyết loại bỏ.

Trước hết, việc nói tục chửi bậy làm hạ thấp giá trị của chính người nói. Nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng nói năng như vậy là "ngầu", là cá tính hoặc để khẳng định sự trưởng thành. Nhưng thực tế, những lời nói thiếu chuẩn mực chỉ cho thấy sự yếu kém trong kỹ năng giao tiếp và sự thiếu tôn trọng đối với người nghe cũng như chính bản thân mình. Một người có giáo dục và bản lĩnh thật sự là người biết làm chủ ngôn ngữ, dùng lời hay ý đẹp để thuyết phục người khác chứ không phải dùng những từ ngữ thô tục.

Thứ hai, thói quen này gây ảnh hưởng xấu đến không khí học tập và các mối quan hệ bạn bè. Những lời nói tục thường là mầm mống dẫn đến những xích mích, hiểu lầm, thậm chí là bạo lực học đường. Thay vì dùng lời nói để chia sẻ và thấu hiểu, việc chửi bậy tạo ra một rào cản tiêu cực, làm cho môi trường trường học trở nên thiếu văn minh và nặng nề. Một số bạn biện minh rằng nói tục chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng (stress) hoặc là thói quen khó bỏ.

Tuy nhiên, có rất nhiều cách lành mạnh khác để giải tỏa cảm xúc như tập thể thao, nghe nhạc hay tâm sự với bạn bè bằng những ngôn từ lịch sự. Việc nuông chiều bản thân theo những thói quen xấu chỉ khiến chúng ta ngày càng rời xa chuẩn mực đạo đức.

Tóm lại, nói tục chửi bậy là một thói quen cần phải lên án và thay đổi. Mỗi học sinh chúng ta hãy tự ý thức giữ gìn "sự trong sáng của Tiếng Việt", bắt đầu từ việc thay đổi cách xưng hô và giao tiếp hàng ngày. Hãy để ngôi trường là nơi vang lên những lời chào hỏi lễ phép và những câu chuyện tử tế, bởi ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu tâm hồn của mỗi con người.

a.Hai từ trái nghĩa với từ khẩn trương là : Chậm chạp, thong thả

b.Hai từ trái nghĩa với từ mạnh mẽ là : Yếu đuối , nhu nhược