Vũ Thị Ngọc My
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Giữa dòng chảy hối hả của đời sống đương đại,việc bảo và và hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử có vai trò vô cùng quan trọng để bảo tồn những giá trị văn hóa,tinh thần quý báu của dân tộc.Vậy chúng ta cần có những giải pháp gì để hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử? Trước hết,mỗi người cần nhận thức đúng ý nghĩa của những di tích lịch sử để có ý thức giữ gìn,bảo vệ,phát huy nhằm lưu giữ và tuyên truyền lại cho các thế hệ sau.Ngoài ra,chúng ta hãy tích cực tuyên truyền,giáo dục để mọi người hiểu và có ý thức trân trọng,bảo tồn các di tích lịch sử.Đồng thời,mọi người cần quảng bá các hình ảnh,lễ hội truyền thống với bạn bè trong nước và quốc thế để mọi người biết đến.Bên cạnh đó,bản thân mỗi người cần tích cực tham quan,tìm hiểu qua sách,báo,mạng xã hội,...để hiểu biết sâu sắc hơn về quá khứ,cội nguồn của dân tộc.Không chỉ vậy,việc thường xuyên tham gia các hoạt động cộng đồng:trùng tu,chăm sóc các công trình,cảnh quan,di tích cũng góp phần giữ gìn,bảo vệ và hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử.Hơn nữa,chúng ta cần lên án,tố cáo các hành vi sai phạm như:phá hoại,thờ ơ,ăn mặc trái với thuần phong mĩ tục khi tham quan di tích,...Đặc biệt,chính quyền và nhà nước cần có công tác quản lí chặt chẽ,xử lí nghiêm các hành vi xâm hại,phá hoại di tích.Thực tế cho thấy,có nhiều địa phương trên cả nước hàng năm vẫn tổ chức các lễ hội truyền thống.Đặc biệt là lễ hội truyền thống làng Bình Hải(Ninh Bình),được tổ chức vào mùng mười tháng hai âm lịch.Với các phần lễ và phần hội nhằm thể hiện sự tưởng nhớ,tôn vinh công lao của cha ông ta,đồng thời còn tuyên truyền cho thế hệ sau cần phải giữ gìn và phát huy.Tóm lại,việc bảo vệ và hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử chính là bảo vệ hồn cốt của dân tộc.Bản thân em còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường,em nhận ra rằng bản thân mình cần bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất:Không xả rác,vẽ bậy khi tham quan di tích lịch sử,nhắc nhở người thân và bạn bè cùng giữ gìn,... để bảo vệ và hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử.
Câu 2:
Lê Quý Đôn từng nói:"Thơ phát khởi từ trong lòng người ta".Quả đúng như vậy,thơ ca bao giờ cũng là tấm gương của tâm hồn,là tiếng nói tình cảm của con người,là những rung động của trái tim trước cuộc đời.Và điều đó được thể hiện trọn vẹn qua bài thơ "Đường vào Yên Từ" của Hoàng Quang Tuấn.Bài thơ đã để lại những rung cảm sâu sắc trong lòng người đọc về vẻ đẹp hùng vĩ của Yên Từ,đồng thời còn là niềm tự hào,trân trọng của tác giả về mảnh đất nơi đây thông qua những hình thức nghệ thuật đặc sắc.
Bài thơ “Đường vào Yên Tử” của nhà thơ Hoàng Quang Thuận được in trong “Thi Vân Yên Tử” là một khúc ca thấm đẫm tình yêu thiên nhiên,đất nước. Bằng những hình ảnh thơ giản dị,mộc mạc tác giả đã khắc họa chân thực vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ, tươi sáng của non thiêng Yên Tử, đồng thời làm nổi bật không gian linh thiêng, thanh tịnh của chốn Phật giáo. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm thành kính trước cảnh sắc gắn với truyền thống văn hóa – tâm linh dân tộc, và gợi lên khát vọng tìm về sự bình yên trong tâm hồn.
Mạch cảm xúc của bài thơ “Đường vào Yên Tử” đi từ sự ngỡ ngàng trước những thay đổi về cảnh vật Yên Tử,đến sự chiêm ngưỡng thiên nhiên hùng vĩ mà tràn đầy sức sống,và đọng lại là niềm tự hào,trân trọng của tác giả trước vẻ đẹp nơi đây.
Nếu mạch cảm xúc là nhạc điệu chính của bài thơ thì từng câu chữ lại là những nốt nhạc ngân vang,đưa người đọc chìm đắm trong thế giới hình ảnh giàu sức gợi.Khổ thơ mở đầu tác giả gợi ra sự đổi thay của con đường quen thuộc:
"Đường vào Yên Tử có khác xưa.
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa.
Trập trùng núi biếc cây xanh lá.
Đàn bướm tung bay trong nắng trưa."
Câu thơ mở đầu không chỉ đơn thuần miêu tả sự thay đổi về cảnh vật mà còn gợi lên dấu ấn của thời gian và bước chân con người. “Đá mòn chân” là hình ảnh giàu sức gợi, cho thấy con đường đã in dấu biết bao lượt người hành hương, tạo nên không khí đông đúc, náo nức của “lễ hội mùa”. Những dãy núi “trập trùng” gợi cảm giác rộng lớn, nối tiếp vô tận, được bao phủ bởi sắc “biếc” và “xanh” đầy sức sống. Giữa không gian ấy, hình ảnh “đàn bướm tung bay” làm cho cảnh vật trở nên mềm mại, sinh động hơn.Qua đó,có thể thấy Yên Từ không chỉ là danh thắng,điểm đến tâm linh thiêng liêng,mà còn là nơi có thiêu nhiên hùng vĩ,hài hòa,tràn đầy sức sống.
Mạch cảm xúc tiếp tục lan tỏa và lắng đọng trong khổ thơ cuối,để lại những dư âm khó quên trong lòng độc giả.Khép lại bài thơ là vẻ đẹp kì ảo,cuốn hút của Yên Tử:
"Cây rừng phủ núi thành từng lớp.
Muôn vạn đài sen mây đong đưa.
Trông như đám khói người Dao vậy.
Thấp thoáng trời cao những mái chùa."
Những tầng cây rừng nối tiếp nhau tạo nên chiều sâu cho bức tranh thiên nhiên. Đặc biệt, hình ảnh so sánh “muôn vạn đài sen” khiến mây trời trở nên mềm mại, tinh khiết, gợi liên tưởng đến cõi Phật. Cảnh vật lúc này không còn đơn thuần là thiên nhiên mà đã mang màu sắc tâm linh, thanh cao. Hình ảnh “đám khói người Dao” vừa gần gũi, vừa gợi cảm giác mờ ảo, làm tăng thêm nét huyền bí của núi rừng Yên Tử. Trong không gian ấy, “những mái chùa” hiện ra “thấp thoáng”, như ẩn như hiện giữa trời cao, càng làm nổi bật vẻ linh thiêng, thanh tịnh của chốn này.Có thể thấy,cảnh vật nơi đây không chỉ kì ảo,mà còn thể hiện sự bình yên mà tác giả đang tìm kiếm trong tâm hồn của mình,qua đó tác giả đã thể hiện sự trân trọng,tự hào của tác giả với Yên Từ.
Như một cái chạm tay khẽ nhẹ vào tâm hồn người yêu thơ.Bải thơ “Đường về Yên Từ” nhẹ nhàng và tinh tế như chính tác giả của nó.Tác phẩm đã để lại những dấu ấn khó phai trong lòng độc giả về sự phóng túng và cái tôi trữ tình dạt dào cả xúc.
“Thơ ca bắt rễ từ lòng người,nở hoa nơi từ ngữ”,thật vậy,bài thơ “Đường về Yên Từ” không chỉ hấp dẫn người đọc bởi nội dung đặc sắc,mà còn bởi nghệ thuật vô cùng độc đáo.Thể thơ bảy chữ mền mại,hài hòa với mạch cảm xúc.Ngôn ngữ thơ giàu sức gợi,hình ảnh “hoa sen,đàn bướm,...” giản dị,gần gũi.Ngắt nhịp 4/3 linh hoạt.Gieo vần chân cách.Biện pahsp tu từ ẩn dụ,so sánh được tác giả vận dụng một cách linh hoạt,tạo chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm.Chính sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật đã tạo nên vẻ đẹp bất tần của bài thơ,khiến nó trở thành dấu ấn khó phai trong lòng độc giả.
“Văn học nằm ngoài những quy luật của sự băng hoại”.Bài thơ “Đường về Yên Từ” nói riêng và nhà thơ Hoàng Quang Thuận nói chung cũng nằm ngoài những quy luật ấy bởi nó không chỉ thức tỉnh mà còn đưa ru người đọc những giá trị tinh thần sâu sắc.Đồng thời,bà thơ còn như một lời khẽ nhắc nhỡ mỗi người hãy trân trọng những giá trị tinh thần và tìm về sự thanh thản trong cuộc sống.Chính vì thế,thơ Hoàng Quang Thuận luôn hiện hữu trong tâm trí người đọc hôm qua,hôm nay và mãi mãi mai sau.
Câu 1: -Văn bản trên thuộc kiểu văn bản:Thông tin
Câu 2: -Đối tượng thông tin được đề cập đến trong văn bản là:Phố cổ Hội An
Câu 3:
-Cách trình bày thông tin trong câu văn trên là:Trình bày thông tin theo trật tự thời gian:Từ thế kỷ XVI:Giai đoạn hình thành.Thế kỷ XVII-XVIII:Giai đoạn hưng thịnh nhất.Thế kỷ XIX:Giai đoạn suy giảm.
-Tác dụng:+Giúp thông tin trở nên chính xác,khách quan và có tính xác thực sao
+Giúp người đọc dễ dàng hình dung được quá trình lịch sử dài,sự thăng trầm và biến đổi của thương cảng Hội An qua các thời kỳ.
Câu 4:
-Phương tiện phi ngôn ngữ: ảnh Phố cổ Hội An
-Tác dụng:
+Tăng tính trực quan,sinh động,hấp dẫn
+Nhấn mạnh và làm nổi bật các thông tin cơ bản về Phố cổ Hội An,giúp người đọc hình dung rõ hơn về cảnh quan nơi đây.
+Thể hiện sự ca ngợi,tự hào của tác giả về Phố cổ Hội An
Câu 5:
-Mục đích của văn bản:Cung cấp những thông tin cơ bản về Phố cổ Hội An:Lịch sử hình thành,phát triển,những giá trị văn hóa-lịch sử độc đáo của Phố cổ Hội An
-Nội dung của văn bản:Cung cấp nhiều thông tin hữu ích về Phố cổ Hội An,giúp người đọc hình dung rõ hơn về vẻ đẹp,lịch sử,giá trị văn hóa nơi đây.