Phạm Quang Hòa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Quang Hòa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Sự xuống cấp của các di tích lịch sử hiện nay đang trở thành vấn đề đáng lo ngại, đòi hỏi những giải pháp kịp thời và hiệu quả. Theo tôi, việc bảo vệ và hạn chế sự hư hại của các di tích là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Di tích lịch sử là những công trình, địa điểm mang giá trị văn hóa, lịch sử được lưu giữ qua thời gian. Tuy nhiên, nhiều di tích đang bị xuống cấp do tác động của thiên nhiên, ý thức kém của con người và sự khai thác du lịch thiếu kiểm soát. Điều này không chỉ làm mất đi giá trị thẩm mỹ mà còn khiến các thế hệ sau không còn cơ hội hiểu rõ về lịch sử dân tộc. Vì vậy, cần thực hiện đồng bộ các giải pháp như tăng cường trùng tu, bảo tồn đúng cách; nâng cao ý thức của người dân và du khách; đồng thời có các quy định xử phạt nghiêm minh đối với hành vi xâm hại di tích. Thực tế cho thấy, nhiều nơi làm tốt công tác bảo tồn đã giữ được giá trị lâu dài của di sản. Bên cạnh đó, cũng cần phê phán những hành vi thờ ơ, thiếu trách nhiệm với di tích. Tóm lại, bảo vệ di tích lịch sử chính là gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc, và mỗi người cần chung tay thực hiện bằng những hành động thiết thực.

Câu 2

Lê Quý Đôn từng nói: "thơ phát khởi từ trong lòng người ta".Quả đúng như vậy,bởi thơ ca bao giờ cũng là tấm gương của tâm hồn,là tiếng nói tình cảm của con người,là những rung động của trái tim trước cuộc đờ.Và điều đó đã được thể hiện trọn vẹn qua tác phẩm: "Đường vào Yên Tử" của nhà thơ Hoàng Quang Thuận .Bài thơ đã để lại những dung cảm về tình yêu thiên nhiên, niềm thành kính với vùng đất Phật và những cảm xúc sâu lắng khi đặt chân đến Yên Tử.

Bài thơ “Đường vào Yên Tử” thể hiện vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng của thiên nhiên Yên Tử gắn với không gian văn hóa – tâm linh linh thiêng, qua đó bộc lộ niềm xúc động, thành kính của tác giả trước chốn Phật

Mạch cảm xúc của bài thơ "Đường vào Yên Tử" được

vận động tự nhiên theo hành trình khám phá Yên Tử. Ban đầu là cảm giác bâng khuâng trước sự đổi thay của con đường xưa, sau đó chuyển sang sự ngỡ ngàng, say mê trước vẻ đẹp tươi sáng của thiên nhiên. Tiếp đến, cảm xúc thăng hoa khi cảnh vật trở nên huyền ảo qua những liên tưởng độc đáo. Cuối cùng, cảm xúc lắng lại trong sự thành kính, thanh tịnh khi hình ảnh mái chùa xuất hiện, thể hiện chiều sâu tâm linh của bài thơ.

Sự giao thoa giữa thời gian và sức sống nơi cung đường hành hươngChủ đề chính của khổ thơ đầu là vẻ đẹp sống động và dấu ấn thời gian trên con đường vào Yên Tử

Đường vào Yên Tử có khác xưa
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa
Trập trùng núi biếc cây xanh lá
Đàn bướm tung bay trong nắng trưa.

Dấu ấn thời gian và lòng người: Câu thơ "Đường vào Yên Tử có khác xưa" như một lời tự sự, vừa thừa nhận sự thay đổi của cảnh vật theo năm tháng, vừa khẳng định giá trị vĩnh cửu của nơi này. Hình ảnh "Vẹt đá mòn chân" là một cách nói cực kỳ biểu cảm; nó không chỉ tả thực những bậc đá mòn đi vì dấu chân người, mà còn gợi lên lòng thành kính, sự kiên trì của hàng triệu phật tử qua bao thế hệ.Sức sống của thiên nhiên: Hai câu sau mở ra một bức tranh tràn đầy sức sống. Màu "biếc" của núi, màu "xanh" của lá tạo nên một tầng nền tươi mát. Đặc biệt, chi tiết "Đàn bướm tung bay trong nắng trưa" đã thổi hồn vào cảnh vật, biến không gian tĩnh lặng của núi rừng trở nên xao động, rộn ràng, xua đi sự mệt mỏi của người hành hương.

Cõi thực và cõi tiên – Vẻ đẹp linh thiêng của non thiêng Yên Tử

Nếu khổ một là "đường đi", thì khổ hai chính là vẻ đẹp kỳ ảo, thoát tục của không gian tâm linh khi tiến gần đến đỉnh cao.

Cây rừng phủ núi thành từng lớp
Muôn vạn đài sen mây đong đưa
Trông như đám khói người Dao vậy(1)
Thấp thoáng trời cao những mái chùa.

Thiên nhiên hóa thân vào Phật giáo tnác giả nhìn mây không chỉ là mây, mà là "muôn vạn đài sen". Đây là một sự liên tưởng cực kỳ tinh tế. Hoa sen là biểu tượng của nhà Phật; việc ví mây với đài sen khiến toàn bộ không gian Yên Tử như biến thành một cõi Phật siêu thực, nơi đất trời và tôn giáo hòa làm một.Sự giao thoa giữa đời và đạo là hình ảnh so sánh mây với "đám khói người Dao" là một nét vẽ rất "đời". Nó kéo người đọc từ những liên tưởng cao siêu trở về với nhịp sống bình dị của con người vùng cao. Yên Tử không hề xa cách, mà nó nằm ngay trong lòng cuộc sống Việt.Điểm nhấn linh thiêng bài thơ khép lại bằng hình ảnh "Thấp thoáng trời cao những mái chùa". Từ "thấp thoáng" gợi sự huyền bí, xa xăm nhưng cũng là đích đến của mọi hành trình. Những mái chùa ẩn hiện trong mây trời chính là biểu tượng của sự thanh tịnh, nơi con người trút bỏ bụi trần để tìm về bản ngã.

Nghệ thuật, bài thơ "Đường vào Yên Tử" gây ấn tượng bởi bút pháp "thi trung hữu họa" đậm chất cổ điển. Tác giả sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, trầm mặc như bước chân hành hương. Nghệ thuật chấm phá được vận dụng tài tình qua các hình ảnh giàu sức gợi như "vẹt đá", "đài sen mây", "mái chùa thấp thoáng", tạo nên một bức tranh thủy mặc vừa hùng vĩ, vừa hư ảo. Đặc biệt, biện pháp so sánh độc đáo khi ví mây với "đài sen" và "đám khói" đã khéo léo xóa nhòa ranh giới giữa cõi thực và cõi tiên, giữa đời và đạo. Hệ thống từ láy "trập trùng", "thấp thoáng" cùng cách phối màu sắc tinh tế đã làm nổi bật vẻ đẹp linh thiêng, thanh tịnh của non thiêng Yên Tử.

Khép lại bài thơ, hình ảnh những mái chùa thấp thoáng trong mây ngàn vẫn còn đọng lại như một lời mời gọi thành kính. "Đường vào Yên Tử" không chỉ là hành trình của đôi chân trên những bậc đá mòn, mà còn là hành trình của tâm hồn đi tìm sự tĩnh tại giữa dòng đời hối hả. Tác phẩm đã khẳng định một chân lý giản đơn: cái đẹp thực sự của non thiêng không chỉ nằm ở cảnh sắc thiên nhiên, mà còn nằm ở sự giao hòa tuyệt đối giữa Đạo và Đời, giữa quá khứ hào hùng và hiện tại ngập tràn sức sống.


Câu 1:

Văn bản trên là văn bản thông tin -giới thiệu về một di tích lịch sử.

Câu 2:

Đối tượng của văn bản trên là Đô thị cổ Hội An.

Câu 3:

Cách trình bày thông tin của văn bản là :

- Trình bày theo trật tự thời gian. Trong đoạn văn đã nêu lên các giai đoạn hình thành, phát triển rồi suy giảm dần của thương cảng Hội An qua các thời kỳ.

Tác dụng của cách trình bày :

- Giúp người đọc dễ dàng nắm bắt thông tin một cách khái quát, ngắn gọn và hiểu rõ hơn quá trình phát triển thăng trầm của Hội An.

Câu 4:

Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là :Hình ảnh Phố cổ Hội An.

Tác dụng :

- Bài viết cụ thể, sinh động, trực quan hơn.

- Giúp người đọc dễ hình dung, nắm bắt thông tin.

- Tăng tính hấp dẫn cho văn bản.

Câu 5:

Mục đích của văn bản trên là:

- Cung cấp thông tin về lịch sử, văn hóa của Đô thị cổ Hội An.

Nội dung của văn bản là:

- Văn bản cung cấp cho người đọc nhiều thông tin hữu ích, giúp người đọc có thêm kiến thức tin cậy về Đô thị cổ Hội An.