Mai Phạm Thị Châm Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong cuộc sống hiện nay,sự xuống cấp của các di tích lịch sử đã và đang trở thành vấn đề cấp bách,đòi hỏi chúng ta phải có nhiều giải pháp đồng bộ để bảo tồn di sản cho thế hệ mai sau.Vậy chúng ta cần làm gì để hạn chế sự xuống cấp của các di tích lịch sử?.Trước hết,cần nâng cao ý thức cộng đồng qua việc tuyên truyền, giáo dục toàn dân về tầm quan trọng của di tích lịch sử; tổ chức các hoạt động tham quan, tìm hiểu về di tích lịch sử để thế hệ trẻ thêm yêu quý và có ý thức bảo vệ di sản.Bên cạnh đó,mỗi người cần bảo vệ di tích khỏi những tác động xấu bằng cách xây dựng quy định chặt chẽ trong việc bảo tồn, nghiêm cấm hành vi phá hoại, vẽ bậy, xả rác; hạn chế khai thác di tích phục vụ mục đích thương mại quá mức, gây ảnh hưởng đến kiến trúc, cảnh quan.Ngoài ra cần có sự trùng tu và bảo dưỡng hợp lí: Thực hiện trùng tu di tích đúng kỹ thuật, giữ nguyên giá trị lịch sử, tránh làm mất đi nét cổ kính; đầu tư kinh phí từ nhà nước, kêu gọi tài trợ từ các tổ chức, cá nhân để bảo tồn di tích.Đồng thời,cần có sự quan tâm và đầu tư đúng mực từ phía nhà nước và chính quyền địa phương:áp dụng công nghệ hiện đại để phục vụ cho công tác bảo tồn di tích lịch sử lâu dài,nêu gương cho người dân.Có thể thấy như tại Hội An đang được xây dựng các cơ sở dữ liệu điện tử để quản lý và bảo tồn hàng ngàn ngôi nhà cổ cho thấy quyết tâm của chính quyền nhân dân các cấp trong việc bảo tồn di sản.Tóm lại,việc hạn chế sự xuống cấp của di tích lịch sử có vai trò vô cùng quan trọng đối với bất cứ nền văn hóa nào và đòi hỏi chúng ta phải chung tay để bảo vệ,giữ gìn các di tích lịch sử ấy mãi trường tồn.
Câu 2:
Lê Quý Đôn đã từng nói:"Thơ phát khởi từ trong lòng người ta".Thật vậy bởi thơ ca bao giờ cũng là tấm gương của tâm hồn,là tiếng nói tình cảm của con người,là những rung động của trái tim trước cuộc đời.Và điều ấy được thể hiện trọng vẹn qua bài thơ:"Đường vào Yên Tử"của nhà thơ Hoàng Quang Thuận.Tác phẩm đã để lại ấn tượng trong lòng người đọc bởi vẻ đẹp ngôn từ và cảm xúc,đồng thời thể hiện sâu sắc bức tranh thiên nhiên trữ tình và tình yêu quê hương da diết của giác giả.
Bài thơ"đường lên Yên Tử" của tác giả Hoàng Quang Thuận là một khúc ca thấm đẫm tình yêu quê hương,đất nước và sự chiêm nghiệm vẻ đẹp tâm linh nơi núi rừng,khắc họa một bức tranh Yên Tử vừa hùng vĩ,vừa thanh tịnh,nơi con người tìm thấy sự thư thái trong tâm hồn.Qua những hình ảnh thơ giản dị,mộc mạc,tác giả đã thể hiện khát vọng hòa mình vào thiên nhiên và niềm tự hào về di sản văn hóa lịch sử thiêng liêng của dân tộc.
Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ những cảm nhận khung cảnh con đường dẫn vào di tích đầy sức sống đến việc quan sát tinh tế sự hòa quyện giữa cảnh vật và không gian tâm linh rồi đọng lại trong lòng người đọc là dư âm của sự thanh tịnh,bình yên nơi cõi Phật
Nếu mạch cảm xúc là nhạc điệu chính của bài thơ thì từng câu chữ lại là những nốt nhạc ngân vang đưa người đọc chìm đắmtrong thế giới hình ảnh giàu sức gợi.Khổ thơ đầu đã khắc họa khung cảnh thiên nhiên và bước chân của người hành hương:
"Đường vào Yên Tử có khác xưa
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa
Trập trùng núi biếc cây xanh lá
Đàn bướm tung bay trong nắng trưa"
Câu thơ:"đường vào Yên Tử có khác xưa" gợi lên sự chuyển mình ,đổi thay theo thời gian nhưng đồng thời cũng mang lại sự tò mò về vẻ đẹp hiện tại.Hình ảnh:"Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa" là một nét độc đáo,vừa tả thực về con đường đá in dấu chân của bao thế hệ hành hương,vừa thể hiện không khí náo nức,thiêng liêng của mùa lễ hội.Hai câu thơ tiếp theo:"Trập trùng núi biếc cây xanh lá//Đàn bướm tung bay trong nắng trưa",màu xanh biếc của núi non cùng sắc vàng của nắng trưa,sự thướt tha của đàn bướm rực màu tạo nên một khung cảnh thoáng đãng,yên bình.Thiên nhiên ở đây không tĩnh lặng mà vô cùng sinh động mang đến sự giao hòa tuyệt vời giữa con người và cảnh vật.
Mạch cảm xúc tiếp tục lan tỏa và lắng đọng trong khổ thơ tiếp theo đã thể hiện vẻ đẹp tâm linh và những kiến trúc với tự nhiên:
"Cây rừng phủ núi thành từng lớp
Muôn vạn đài sen mây đong đưa
Trông như đám khói người Dao vậy
Thấp thoáng trời cao những mái chùa."
Nếu khổ thơ đầu là vẻ đẹp cảnh vật thì khổ thơ thứ hai khép lại bài lại hướng đến người đọc những tầng sâu của tâm linh và không gian kiến trúc cổ kính.Chi tiết:"Cây rừng phủ núi thành từng lớp" gợi lên sự trù phú,hùng vĩ của rừng già bao bọc lấy núi non,Hình ảnh:"Muôn vạn đài sen mây đong đưa"là một chi tiết đắt giá,là hình ảnh ẩn dụ,mây trôi lững lờ tựa như những đóa sen đang nở rộ giữa lưng chừng trời.Câu thơ"Trông như đám khói người Doa vậy" đem lại cảm giác gần gũi,ấm áp,kết nối văn hóa bản địa với không gian Phật giáo linh thiêng.Chi tiết"mái chùa" được khắc họa tuy không đồ sộ,ngạo nghễ mà"thấp thoáng" giữa mây trời,cho thấy sự khiêm nhường và hòa hợp tuyệt đối của công trình kiến trúc tôn giáo trong lòng thiên nhiên trộng lớn.Khổ thơ cuối khép lại bài thơ như một nốt lặng trầm gói gọn tình cảm nhân văn và thông điệp sâu sắc của toàn bài.
Như một cái chạm tay khẽ nhẹ vào tâm hồn của người yên thơ,Bài thơ:"đường vào Yên Tử"nhẹ nhàng,tinh tế như chính tác giả của nó.Tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về sự phóng túng và cái tôi trữ tình của thi sĩ.
"Thơ ca bắt rễ từ lòng người,nở hoa nơi từ ngữ".Quả đúng như vậy,bài thơ không chỉ hấp dẫn người đọc ở nội dung đặc sắc mà còn bởi nghệ thuật vô cùng độc đáo của Hoàng Quang Thuận.Thể thơ bảy chữ mềm mại,hài hòa với mạch cảm xúc.Ngôn ngữ thơ giàu sức gợi,hình ảnh thơ giản dị,mộc mạc.Gieo vần,ngắt nhịp linh hoạt,Các biện pháp tu từ so sánh,ẩn dụ được tác giả vận dụng một cách linh hoạt tạo chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm.Tất cả các hình thức nghệ thuật ấy đã làm nên vẻ đẹp bất tận của bài thơ.
"Văn học nằm ngoài những quy luật của sự băng ngoại".Bài thơ:"Đường vào Yên Tử nói riêng và nhà thơ Hoàng Quang Thuận nói chung cũng nằm ngoài những quy luật ấy bởi nó không chỉ thức tỉnh mà còn đưa ru người đọc,bài thơ gửi gắm đến người đọc thông điệp:Trân trọng vẻ đẹp thiên nhiên.Vì vậy bài thơ sẽ sống mãi trong lòng người đọc hôm qua,hôm nay và mãi mãi mai sau.
câu 1:Văn bản thông tin
câu 2:Phố cổ Hội An
câu 3:-Cách trình bày thông tin theo trình tự thời gian : hình thành từ thế kỷ XVI,thành đạt nhất trong thế kỷ XVII-XVIII,suy giảm dần từ thế kỷ XIX.
Tác dụng:-Giúp người đọc dễ dàng nắm bắt thông tin và hiểu rõ được quá trình phát triển thăng trầm của thương cảng Hội An.
-Tăng tính logic,chặt chẽ,hấp dẫn trong việc trình bày thông tin của văn bản
Câu 4:-Phương tiện phi ngôn ngữ:Hình ảnh Phố Cổ Hội An,các mốc thời gian,số liệu
-Tác dụng:+Tổ chức và sắp xếp các thông tin theo một trình tự logic hợp lí,liên kết các phần,tăng tính trực quan,sinh động,hấp dẫn
+Nhấn mạnh và làm nổi bật các thông tin cơ bản,giúp người đọc dễ hình dung về Hội An
+Thể hiện thái độ ngợi ca,trân trọng của tác giả với lịch sử,văn hóa ở Hội An
Câu 5:-Mục đích:Cung cấp thông tin về lịch sử,văn hóa của đô thị cổ Hội An:Lịch sử hình thành và biến động,trở thành Di sản văn hóa thế giới và quảng bá,giới thiệu di sản
-Nội dung:Cung cấp nhiều thông tin hữu ích ,giúp người đọc có thêm những tri thức tin cậy,hệ thống về đô thị cổ Hội An :Sự kiện ngày Hội An được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới,khẳng định vị thế của tỉnh Quảng Nam,tóm tắt lịch sử hình thành,phát triển và suy yếu của Hội An