Đặng Trung Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Trung Hiếu
0
0
0
0
0
0
0
2026-01-13 19:24:41
Câu 1. Thể loại: tuỳ bút.
Câu 2. “Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội thể hiện qua việc “ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy”, tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn. Đó chính là điều làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội.
Câu 3.
– Biện pháp tu từ: so sánh.
– Tác dụng:
+ Gợi tả được hình ảnh con dao – dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô hàng cơm nắm.
+ Tăng tính sinh động, gợi hình cho câu văn.
Câu 4. Chủ đề của văn bản: miêu tả, ca ngợi cái hay, cái ngon của các thức quà Hà Nội.
2026-01-13 19:22:48
Chí Phèo vốn sinh ra đã là một đứa trẻ bị bỏ rơi bên lò gạch cũ, lớn lên nhờ sự cưu mang của dân làng Vũ Đại. Thuở ban đầu, Chí là một người nông dân hiền lành, chăm chỉ, có ước mơ rất giản dị: “chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải”. Thế nhưng chỉ vì một cơn ghen vô lý của Bá Kiến, Chí bị đẩy vào nhà tù thực dân – nơi đã biến một người lương thiện thành kẻ lưu manh. Ngày trở về, Chí Phèo với cái đầu trọc lốc, răng cạo trắng hớn, gương mặt đầy những vết sẹo, suốt ngày say rượu và chửi bới. Hắn trở thành “con quỷ dữ của làng Vũ Đại”, bị tất cả mọi người xa lánh.
Điều khiến em xúc động nhất là khi Chí Phèo gặp Thị Nở. Chỉ bằng một bát cháo hành mộc mạc, Thị đã đánh thức phần người đang ngủ quên trong Chí. Lần đầu tiên sau bao năm, Chí tỉnh rượu và cảm nhận được hương vị của cuộc sống. Hắn thèm được làm người lương thiện, thèm được sống như bao người khác. Câu nói “Ai cho tao lương thiện?” là tiếng kêu đau đớn, xé lòng của một con người bị xã hội tước mất quyền làm người.
Bi kịch của Chí Phèo không chỉ nằm ở số phận cá nhân mà còn là bi kịch của cả một tầng lớp nông dân bị áp bức, bị đẩy ra ngoài lề xã hội. Khi Thị Nở từ chối, Chí hiểu rằng con đường trở về với cuộc đời lương thiện đã bị khép chặt. Trong cơn tuyệt vọng, Chí giết Bá Kiến rồi tự kết liễu đời mình. Đó không phải là hành động của một kẻ côn đồ, mà là sự phản kháng cuối cùng của một con người muốn đòi lại quyền sống làm người.